Chương 121
Màn đêm buông xuống, không gian yên ắng, trừ bỏ binh lính thay nhau gác đêm thì kẻ trên người dưới ở Thần vương phủ đều đã sớm kết thúc 1 ngày làm việc thổi tắt đèn, tiến vào mộng đẹp.
Một mảnh yên tĩnh bởi tấm bình phong ở cửa ngăn ngoại, nhu hòa ánh nến chiếu rọi lên bức thư pháp treo trên tường, đối diện là tràng kỷ bằng gỗ tử đàn được chạm khắc tinh xảo, trên giường lớn chăn gấm có phần xáo trộng, giữa chăn đội lên một gò nho nhỏ...
Cánh cửa bị đẩy mở ra, Hạ Hầu Khâm thân diện đoản sam màu trắng, vạt áo dài thượt, hắn vừa mới tắm xong nên hơi nước mát lạnh tản ra từ thân thể vẫn còn. Cực kỳ mị hoặc, khiến cho bất kỳ cô nương nào nhìn thấy đều mặt đỏ tai hồng...
Lồng nó lõa lồ hiện ra trong không phận, nước da màu đồng khỏe mạnh, dưới ánh nến càng thêm hấp dẫn, ủy mị. Khẽ nhấp tách trà nóng, Hạ Hầu Khâm dùng tay lau đi vài giọt nước đọng trên khóe miệng, sau đó lười biếng đi đến tràng kỷ nơi có một " gò nhỏ" nổi lên..
Hạ Hầu Khâm kéo hạ chăn gấm, bắt gặp hình ảnh một tiểu cô nương đang say giấc . váy áo mỏng manh rộng lớn nửa kín nửa hở phơi bày đường cong xinh đẹp.
Nuốt hai ngụm nước miếng, hung hăng điều chỉnh một chút hô hấp, Hạ Hầu Khâm ngón tay nhẹ nhàng điểm một chút lên mi tâm nữ nhân đang say giấc. Một đạo lực không kiềm nén được lần mò vào bên trong, trộm nghĩ nếu để Hạ Hầu Triệt biết được thất ca hắn ban đêm giở trò với tì nữ sẽ biết hết mọi chuyện.. Nhưng dù sao Hạ Hầu Khâm vẫn khá yên tâm, vì hắn biết rõ tiểu cô nương 1 khi đã ngủ thì trời chưa sáng sẽ không tỉnh giấc, chi dù mưa gió bão bùng thế nào cũng chẳng ăn thua..
Hạ Hầu Khâm vén chăn, trút bớt y phục rườm rà vướng víu trên người Nam Sơ Hạ, chỉ chừa mỗi cái yếm nhỏ.
Hai điều bạch phản quang, chân ngọc xinh đẹp toàn bộ phơi phới, làm cho người ta vừa thấy liền trong miệng làm khát đắng, mắt cá chân đường cong rất tròn tuyệt đẹp, mười đầu ngón chân lộ ra nhàn nhạt phấn hồng, không có tiết khố che chắn, gò đất nhỏ trắng noãn rải rác mấy sợi lông tơ mảnh , đen trắng tương phản cực kỳ hấp dẫn tầm nhìn.
Áo yếm màu xanh che đậy nơi đẩy đà, lồ lộ ra đỉnh anh đào, nhìn cảnh đẹp khiến Hạ Hầu Khâm cảm thấy tự bản thân cái rõ ràng lạnh lùng nay lại cảm thấy nóng rực.
.
"Ngô..."
Không biết mơ thấy cái gì, Nam Sơ Hạ vô ý thức phát ra một tiếng yêu kiều, vươn đầu lưỡi liếm liếm răng môi, trở mình, toàn bộ bầu ngực sữa bại lộ dưới tầm mắt Hạ Hầu Khâm.
Da thịt tuyết trắng trong không khí ngưng đọng dương chi, hơi hơi lóe oanh khiết sáng bóng, thân thể tản ra mùi hương dịu nhẹ, như có như không.. Không thể nhẫn nại, Hạ Hầu Khâm hơi do dự chạm vào da thịt Sơ Hạ, hoàn toàn lột đi mọi sự che chắn trên người con thỏ nhỏ. Bầu ngực tròn trịa căng tròn hiện ra kích thích Hạ Hầu Khâm càng thêm động lòng , phong tình vạn chủng..
Vương gia không phải người
Khẽ vuốt khuôn mặt nhỏ nhắn, Hạ Hầu Khâm cảm thấy nội tâm khát vọng cùng xôn xao, sắp đến cực hạn kiên nhẫn, cảm giác muốn thật nhanh đem con thỏ nhỏ này nhốt vào lòng bàn tay hắn.
"Tiểu gia hỏa, chẳng biết nàng có tài năng gì mà khiến ta si mê ?' Hạ Hầu Khâm nhẹ nhàng ở bên tai sơ Hạ nỉ non.
Đột nhiên, Nam Sơ Hạ khẽ run lên lười biếng mở mắt,2 người 4 mắt nhìn nhau, hơi kinh sợ..
" Ta thích nàng"