Anh Họ Buông Thả
Chương 20
⬅ Trước Tiếp ➡

Hạ Hầu Khâm ôn nhu nói xong, xem Nam Sơ Hạ cặp kia tràn ngập khí trời đôi mắt. Cúi đầu ở trên môi anh đào cắn một ngụm.
"Anh luôn luôn đều nhớ được, hồi nhỏ em đã nói qua, cả thế giới em yêu nhất anh , sau này lớn lên nhất định phải làm cô dâu của anh 👰👰."
Nam Sơ Hạ trong lòng chấn động, hơi hơi chu cái miệng nhỏ nhắn không tự giác run run, mở to hai mắt xem Hạ Hầu Khâm. Hắn cư nhiên còn nhớ rõ, nguyên lai hắn cũng không có quên lời nói cô nói với hắn lúc ấu thơ 😍😍
Nam Sơ Hạ che miệng. Muốn khóc xúc động vô pháp khắc chế. Nước mắt mơ hồ tầm mắt, làm cô vô pháp thấy rõ Hạ Hầu Khâm mặt.
Thấy thiên hạ khóc sướt mướt, Hạ Hầu Khâm đau lòng ôm sát eo thon Nam Sơ Hạ, cúi đầu thay cô hôn khô những giọt nước mắt 💧💧
"Anh trai "
Nam Sơ Hạ thân thủ ôm lấy cổ Hạ Hầu Khâm, kiễng mũi chân liều mạng ôm.
"Nguyên lai anh luôn luôn đều nhớ được, anh không có quên có phải không? Có phải ko? Anh trai , em yêu anh . em rất yêu anh 💕💕💕."
Hạ Hầu Khâm ôm Nam Sơ Hạ càng chặt, xem tiểu nữ nhân lưu nước mắt, đau lòng đòi mạng. Lại cố ý bông đùa đùa với cô.
"Bé ngốc, em khóc nước mũi làm áo anh ướt cả rồi.. Anh đây cần phải phạt em "
"Ách... Anh trai , em mới không khóc đến lưu nước mũi đâụ"
Nam Sơ Hạ thở phì phì lập tức buông tay, đối với Hạ Hầu Khâm giận giận dữ, khuôn mặt nhỏ nhắn một mảnh lửa đỏ.
Thấy cô một lát rơi lệ, một lát thẹn thùng, một lát kiều giận, Hạ Hầu Khâm nhịn không được nở nụ cười. Hắn Tiểu Hạ vẫn là cùng trước kia giống nhau đáng yêu, bất quá hiện tại càng là có một tia tiểu nữ nhân tươi ngọt thẹn thùng. Gọi người càng thêm khó có thể kháng cự.
"Vừa khóc vừa cười, con chó nhỏ đi tiểụ" 😅😅
Hạ Hầu Khâm nhịn không được trêu ghẹo nói.
Nam Sơ Hạ vừa định mở miệng phản bác, khẽ nhếch cái miệng nhỏ nhắn lập tức bị che lại, một căn ướt sũng đầu lưỡi dò xét tiến vào. Tham lam hút lấy trong miệng dư vị thơm ngọt mật nước. Nam Sơ Hạ gắt gao ôm eo Hạ Hầu Khâm, cái lưỡi thơm tho đi theo hắn đại lưỡi dây dưa, nhiệt tình mà trúc trắc đáp lại.
Hai người nhiệt tình như lửa mãnh liệt, tứ phiến môi gắt gao tướng thiếp. Hai điều đầu lưỡi cũng không ngừng phát ra "Tư tư" tiếng vang. Ở giữa trưa không người lại trống trải trong văn phòng có vẻ phá lệ rõ ràng.
Thẳng đến Nam Sơ Hạ cảm thấy bản thân sắp tắt thở, Hạ Hầu Khâm mới hiểm hiểm buông ra buông ra nàng môi. Sau khi hắn dọc theo đường cong duyên dáng cổ qua lại liếm thỉ, một bàn tay theo đường cong đặt ở nơi cao ngất mềm mại của Nam Sơ Hạ nhẹ nhàng xoa bóp.
"Ân...ukm. Anh trai .."
Nam Sơ Hạ trong miệng phát ra yêu kiều, tuyết thụt lùi hậu gấp khúc, làm bộ ngực càng thêm có thể đón ý nói hùa Hạ Hầu Khâm bàn tay to xâm phạm độ cong.
Hạ Hầu Khâm một tay chế trụ Nam Sơ Hạ, một tay vuốt ve cởi cúc áo cô, tưởng muốn cởi bỏ. Nhưng là không biết vì cái gì, nho nhỏ plastic khấu chính là không nể mặt, chết sống không cởi được. Hạ Hầu Khâm giận dữ dưới một tay lấy nút áo toàn bộ xé lạc.
"Anh trai , quần áo, quần áo..."
Nam Sơ Hạ lắc lắc tiểu thân mình, lên án Hạ Hầu Khâm 'Hành vi phạm tội'.


⬅ Trước Tiếp ➡