"Con chỉ muốn nói cho anh ấy biết để anh ấy cẩn thận hơn, đừng nghe người ngoài nói cái gì thì tin là cái ấy, tránh bị lừa." Ngón tay thon dài của Ôn Tưởng, chọc vài cái lên trán Ôn Thậm Nho, đứng dậy đi vào phòng bếp.
Ôn Thậm Nho nhìn thân ảnh của cô, cho đến khi hoàn toàn biến mất mới cúi đầu, cứng nhắc nhìn tin tức bên trên.
"Con đã nói chuyện của Nghiêm Văn Khâm với bé Tưởng chưa? Con bé có phản ứng gì?" Bà nội lo lắng hỏi.
Cha Ôn thở dài. "Lén khóc vài lần, luôn miệng nói không yêu, không nhớ, nhưng làm sao có thể buông tay dễ dàng vậy chứ? Từ nhỏ đến lớn, nó chỉ yêu mỗi một người đàn ông, cuối cùng lại bị hại thảm như vậy, con sợ về sau nó sẽ không thích ai được nữa."
"Không thích người khác cũng được, không rung động thì sẽ không đau lòng, kể cả con bé không kết hôn thì chúng ta cũng nuôi được nó." Bà nội bị chuyện cháu gái bị thương nặng làm cho sợ hãi, dù cho bé Tưởng có nói với bà là con bé muốn cưới phụ nữ, bà cũng sẽ đồng ý.
"A Nho à! Con nghe rõ chưa? Nếu bé Tưởng không muốn gả đi thì về sau con phải nuôi con bé, tựa như nuôi con gái ruột của con, không thể bạc đãi nó." Bà nội quay sang Ôn Thậm Nho đang chăm chú nghe bọn họ nói chuyện, vẻ mặt nghiêm túc mà dặn dò.
Ôn Thậm Nho gật đầu, nắm chặt bàn tay. "Con biết, con sẽ."
Ôn Tưởng muốn ra ngoài đi dạo, cha Ôn dùng lí do thân thể cô chưa khôi phục hoàn toàn để từ chối yêu cầu này, cô lại quay ra quấn lấy Ôn Thậm Nho. Hiện giờ, tính tình anh trở nên rất tốt, Ôn Tưởng muốn gì anh cũng chiều, nên lập tức chở cô ra ngoài.
"Đi đâu?" Ôn Thậm Nho lấy kính râm cho cô đeo vào.
"Đến công xã Phúc Luân."
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Ôn Thậm Nho ngẩn người ra. "Đến đó làm gì?"
"Đừng có hỏi!" Ôn Tưởng nhíu mày, không chịu nói lí do.
Hàng mày của Ôn Thậm Nho hơi nhíu lại, nhưng vẫn nghe lời cô mà đi tới đó.
Ôn Tưởng mở sổ sách ra, tìm được tên của Bạch Y Nhã, nhưng mà Nghiêm Văn Khâm hẳn phải ở bên cạnh cô ta, lại tìm không thấy đâu.
"Kì lạ, sao lại không thấy gì chứ?" Cô hơi nóng nảy.
"Em tìm cái gì?" Ôn Thậm Nho đứng phía sau cô, hỏi.
"Em muốn tìm Văn Khâm, sao tro cốt của anh ấy lại không nằm bên cạnh tro cốt của vợ chứ?" Ôn Tưởng lo lắng mà cắn ngón tay, mặt nhăn lại như sắp khóc đến nơi.
Ôn Thậm Nho chần chờ một lát. "Anh ta không mai táng ở đây, là chú.. nói cho anh biết."
Ôn Tưởng không quá quan tâm đến lời anh nói, chỉ lộ ra nụ cười vui mừng. "Vậy anh có biết là ở đâu không? Đi, đưa em đi tìm anh ấy."
Ôn Thậm Nho lại không dịch chuyển nửa bước, muốn kéo cô lại, lại không dám đụng vào người cô. "Bé Tưởng, đừng đi."
Ôn Tưởng quay đầu lại, nghi ngờ mà nhìn anh. "Tại sao chứ? Chẳng lẽ là để trả thù anh ấy mà ba em đã làm cho anh ấy khổ sở, chết không còn tro cốt sao?"
Ôn Thậm Nho lắc đầu. "Không phải em nói là muốn quên anh ta đi sao? Đừng đến nhìn làm gì."