⬅ Trước Tiếp ➡
"Không muốn về nhà nhưng lại không biết đi đâu, anh cứ quyết định đi!" Ôn Tưởng biết tài xế nam này, là quân nhân đã xuất ngũ mà cha Ôn đặc biệt lựa chọn cho mình, thân thủ nhanh nhẹ, năng lực phản ứng mạnh, giỏi ăn nói, biết cách làm người khác vui vẻ, lại còn có thể làm vệ sĩ, một mũi tên trúng mấy con nhạn.
"Đưa cô đi xem vũ điệu sôi động được biểu diễn dưới ánh hoàng hôn nhé." Khi tài xế Tiểu Lưu tới nhậm chức, ông chủ đã đặc biệt dặn dò anh ấy là phải chú ý đến cảm xúc của cô, khi cô không vui thì phải làm cho cô cười, khi cô vui vẻ thì phải làm cho cô liên tục giữ vững trạng thái cảm xúc đó, tất cả đều phải lấy cảm xúc của cô là ưu tiên hàng đầu, khiến một người đàn ông quê mùa như anh ấy phải học thuộc mấy câu chuyện cười trên mạng, thỉnh thoảng kể cho Ôn Tưởng nghe, còn bị cô sửa đúng, bởi vì khi anh kể truyện cười, thường xuyên nói cái lọ lại xọ sang cái chai, còn hồn nhiên không biết gì.
"Biểu diễn dưới ánh hoàng hôn sao sao?" Quả nhiên, Ôn Tưởng đã bị gợi lên hứng thú, nhô đầu lên phía trước hỏi.
"Đai an toàn, đai an toàn." Tiểu Lưu rất chú ý tới an toàn giao thông.
Kết quả là, Tiểu Lưu lại đưa cô đến quảng trường xem các bác gái khiêu vũ. "Cô không cảm thấy phấn khởi sao? Có muốn đi xuống khiêu vũ cùng họ không?"
Ôn Tưởng cứng họng, hoàn toàn chết máy.
Xong việc, bà nội Ôn hỏi cô đi đâu, sao khi nghe điện thoại lại ồn như vậy thì cô nhịn không được mà đập bàn cười lớn. "Tiểu Lưu đưa con đi xem các bác gái khiêu vũ ở quảng trường, anh ấy muốn đi xuống nhảy theo nhưng lại nghĩ đến con, kết quả là anh ấy lại đẩy con xuống cùng. Hai người bọn con cứ như hai con khỉ, nhảy qua nhảy lại."
Ông nội liếc mắt nhìn cha Ôn một cái, ông biết thân phận Tiểu Lưu là do được sắp xếp đặc biệt, nên gật gật đầu không nói gì.
"Con thích chơi cùng Tiểu Lưu không?" Bà nội cười tủm tỉm hỏi.
"Thích, anh ấy rất thú vị." Ôn Tưởng không nghĩ nhiều, chỉ coi Tiểu Lưu là bạn chơi cùng.
"Con thích thì tốt." Cha Ôn gắp đồ ăn cho cô.
Ôn Thậm Nho cẩn thận phát hiện ra ánh mắt trao đổi của ba người lớn, rũ mắt, không nói một lời.
Khi Ôn Tưởng cùng Ôn Thậm Nho đến bệnh viện kiểm tra hồi phục sức khỏe, anh hỏi cô có muốn uống nước hay không.
"Mua cho em chai nước khoáng đi." Ôn Tưởng ngồi trên khu ghế chờ.
Ôn Thậm Nho mua nước trở về, đưa chai nước khoáng cho cô, còn bản thân thì cầm lon cà phê uống.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Ôn Tưởng thấy anh đang ngơ ngác nhìn lon cà phê, một lúc lâu sau mới thu mắt lại. Khi đang định vặn mở nắp chai nước khoáng thì cô lại phát hiện nó đã được mở sẵn, sắc mặt cô biến đổi, rất lâu sau vẫn không hé răng gì.
"Em chờ anh ở đây, đừng chạy đi đâu lung tung đấy!" Ôn Thậm Nho nhẹ giọng dặn dò, đứng dậy rời đi.
Ôn Tưởng không trả lời anh, ngơ ngẩn ngây ngốc.
============================

⬅ Trước Tiếp ➡