⬅ Trước Tiếp ➡

Dứt lời, cậu lại không tự chủ được, vươn đầu ngón tay về phía mu bàn tay của người kia. Tuy động tác này vô cùng nhỏ nhưng Ôn Thừa Thư vẫn phát hiện ra. Anh nâng mắt, nhìn thoáng qua gương mặt của Hình Dã. Nếu chuyện xảy ra ở trường học khi nãy là do anh hiểu lầm, vậy thì lần này chắc chắn là chuẩn không cần chỉnh nữa. Hình Dã không nhìn Ôn Thừa Thư nhưng lại như cảm giác được ánh mắt anh, nhanh chóng rời đầu ngón tay khỏi tay anh, rũ mi, cẩn thận giúp anh tráng nước nóng chén bát một lần rồi mới xếp chúng ra trước mặt anh.
“… Cảm ơn.” Ôn Thừa Thư đặt tay lên đùi, ngập ngừng một chút mới hỏi, “Em vừa nói cái gì?”
“Tôi nói sao tay anh có thể làm…” Hình Dã trả lời theo bản năng. Lời vừa ra khỏi miệng cậu mới chợt giật mình, ngẩng đầu liếc anh một cái, uốn lưỡi sửa lời, nhẹ nhàng bảo, “À, ý của tôi là không phải tay anh bị thương sao, cứ để tôi giúp anh đi.”
“Bị thương?” Ôn Nghi Niên ngồi bên phải Ôn Thừa Thư nghe thế thì vội xoay người, lo lắng nói, “Anh, tay anh làm sao vậy?”
Ôn Thừa Thư lắc lắc đầu, hơi bất đắc dĩ với việc Hình Dã chuyện bé xé ra to, đưa tay cho Ôn Nghi Niên xem một chút “Không sao, bị chim mổ thôi mà.”
“Sao lại có không việc gì, cũng đã…” Hình Dã ôm lấy bàn tay của Ôn Thừa Thư, kéo đến trước mặt mình, cúi đầu nhìn ngón tay anh thật chăm chú, sau đó thì liền ngơ ngẩn cả người. Chỉ thấy phần bụng ngón tay bị chim mổ của người kia hơi trắng, thậm chí còn chẳng hề có vết xước da. Kết quả là, cậu “cũng đã” hồi lâu nhưng chẳng thể nào nói tiếp nửa câu còn lại.
Ôn Thừa Thư còn chưa kịp phản ứng thì đã bị Hình Dã chọc cho vui vẻ, anh cũng không rút về tay, buồn cười nhìn cậu, cố ý hỏi “Đã cái gì?”
Ôn Nghi Niên cũng chớp mắt nhìn Hình Dã.
Hình Dã cầm lấy tay Ôn Thừa Thư, nghẹn lời trong chốc lát, cuối cùng cậu vươn tay chọt chọt lên bụng ngón tay anh, ấp úng mãi mới nhả ra được một câu “… Đã, đã trắng rồi.”
Ôn Thừa Thư không nhịn được, bật cười, rút về tay, nói “Đúng vậy, nhìn thêm lúc nữa nó sẽ thành màu đỏ.”
Hình Dã thu tay về trong lúng túng. Ôn Thừa Thư cũng nhanh chóng thu lại ý cười, hơi nghiêng người, thấp giọng nói chuyện với Ôn Nghi Niên.
Mùa thu ở Văn Dương mưa nhiều, tuy hôm nay là ngày tạnh ráo hiếm thấy nhưng không khí vẫn mang theo nhiều hơi ẩm. Phòng riêng trên tầng hai của quán lẩu không có cửa sổ, gió không thổi vào được, nên không gian nhỏ hẹp trong phòng không khỏi trở bên bức bối và ẩm thấp hơn.
Hình Dã cởi áo gió, thuận tay móc lên giá treo ở cạnh cửa, để lộ chiếc T shirt màu đen duy nhất bên trong. Cậu đưa tay vuốt mái tóc dài đang tán loạn ở trên lưng, nhặt một chiếc đũa trên bàn, nhanh tay búi lên.
Lý Miêu Miêu im lặng nhìn động tác vô cùng thành thạo của cậu, đổi hành động đưa chun thành giơ ngón tay cái, nói “Mượt quá, kỹ năng này tao nhìn mày làm hai năm nay mà cũng chưa học được.”
Hình Dã búi tóc xong, chống hai khuỷu lên mặt bàn, cười cười “Bánh bèo vô dụng.”


⬅ Trước Tiếp ➡