⬅ Trước Tiếp ➡

Nhân viên phục vụ lách vào, hỏi “Ai vừa xin đũa ạ?”
“Đây.” Ôn Thừa Thư đứng dậy, nhận đũa rồi nói, “Cảm ơn.”
Anh đưa đũa sang cho Hình Dã nhưng hồi lâu vẫn không thấy cậu cầm, không khỏi quay đầu nhìn lại liền thấy đối phương vẫn giữ nguyên tư thế vừa rồi, vừa xoa cánh tay mình vừa cười ngu ngốc.
Tay cầm đũa của Ôn Thừa Thư hơi khựng lại một chút.
… Cậu nhóc này làm sao vậy?
Khi buổi liên hoan gần kết thúc, Ôn Thừa Thư đứng dậy đi vào toilet.
Thừa dịp này, Hách Phi nhanh chóng sang đây, nhỏ giọng hỏi Hình Dã “Mày làm sao đấy? Hết rót trà lại đến gắp thịt, ai không biết còn tưởng người ta bị gãy tay.”
“Mày ghen đấy à?” Hình Dã tỉnh bơ vớt một miếng bánh cá chiên   trong nồi ra, “Nào, Phi Phi há miệng, anh đút cho mày một miếng.”
Bánh cá chiên nguyên liệu chính là thịt bò xay nát, sau khi thêm phụ gia thì ép thành miếng vuông rồi chiên ngập dầụ Vì món này có lớp vỏ vàng rất đẹp, lại có thể khử mùi hôi nên mọi người rất thích ăn
.
Hình minh họa
Hách Phi há miệng ăn bánh cá chiên được đưa tới bên miệng theo bản năng, nhưng mới cắn một miếng đã vội vã nhè ra, vừa thè lưỡi xuýt xoa vừa tức giận mắng “Cút cút cút, tao thấy mày muốn làm bỏng mồm tao thì có.”
Hình Dã nhún vai đầy vô tội, rót cho hắn một cốc nước trái cây, nói “Vừa rồi tao ân cần lắm hả?”
Hách Phi nhận lấy cốc nước, đưa lên miệng uống một ngụm to xong mới trả lời “Đâu chỉ ân cần, nhìn mày cực giống vú em nhà anh ta… Còn là cái loại vú em kè kè bên cạnh, một tháng kiếm mười vạn tiền lương đấy.”
Hình Dã hơi nhướn mày, đột nhiên xoay người sang chỗ khác, vỗ vỗ Ôn Nghi Niên đang bị Vương Thần lôi kéo không tha, hỏi “Em trai, anh mày có cần vú em không? Loại kè kè bên cạnh suốt cả ngày ấy.”
“… Hở?” Ôn Nghi Niên nhìn Hình Dã bằng ánh mắt vô cùng kinh ngạc, không rõ đối phương có ý gì, “Không, không cần, anh của em không thích trong nhà có người lạ ra vào, chỉ thuê giúp việc theo giờ thôi… Sao thế ạ?”
“Không có gì, không có gì, cậu ta lên cơn thần kinh ấy mà.” Hách Phi tóm vai Hình Dã, mạnh mẽ xoay người cậu lại, lại quay sang cười với Ôn Nghi Niên, “Đi nói chuyện với mọi người đi.”
Chờ Ôn Nghi Niên quay đi trong ngơ ngẩn, hắn mới nhìn Hình Dã, hỏi “Mày bệnh đấy à?”
“Ờ, viêm họng.” Hình Dã gật gật đầu, “Nhiều năm rồi.”
“Thần kinh.” Hách Phi cạn lời, im im một lúc lại chợt nghiêng đầu liếc nhìn Hình Dã, “Dã Dã, tao hỏi mày, mày phải nói thật với tao.”
Hình Dã cũng ăn tạm đủ rồi, cậu đặt đũa xuống, rút một tờ khăn giấy trong hộp ra lau miệng, thuận miệng hỏi “Nói thật cái gì?”
Hách Phi ngẩng đầu, liếc nhìn Ôn Nghi Niên đang ngó ngang ngó dọc khắp nơi một cái, thấy cậu ta vẫn đang bị Vương Thần lôi léo mới thu lại ánh mắt, ghé sát lại gần Hình Dã, nhỏ giọng nói “Có phải mày có ý gì với anh trai của nhóc dễ thương kia không?”
Hình Dã đưa tay rút chiếc đũa đang cài trên búi tóc xuống, để mái tóc đen óng mượt mà xõa xuống bờ vai, hơi nghiêng đầu, vừa dùng năm ngón tay mình vuốt tóc vừa thẳng thắn thừa nhận “Ờ, đúng vậy, làm sao?”


⬅ Trước Tiếp ➡