Chương 2
Người đàn ông kéo áo gió, rụt cổ, bước vội về phía nữ sinh đang đứng một mình ở ven đường. Không đợi ông ta tới gần, một cậu học sinh cao lớn đã giơ di động lên gọi cô gái kia một tiếng, cô gái vừa cười vừa vội vã chạy lại chỗ chàng trai. Người đàn ông dừng bước, đưa ánh nhìn đầy căm tức về hướng cô gái vừa chạy đi, quay đầu nhìn xung quanh một hồi, gã men theo sát tường đi về phía cuối con hẻm u tối.
Ôn Thừa Thư nhìn theo bóng người đàn ông đang rời đi, nhíu mày, đứng dậy.
Chiếc ghế màu hồng kém chất lượng của quán nướng kêu lên “kẽo kẹt” vì động tác đứng bật dậy quá đột ngột của anh, mấy thanh niên ngay lập tức cùng im bặt, ngẩng đầu lên nhìn anh.
“Anh? Làm sao vậy?” Ôn Nghi Niên không hiểu vì sao, ngửa đầu nhìn anh, lại quay đầu liếc nhìn phía sau theo hướng ánh mắt của anh nhưng không phát hiện ra điều gì khác thường.
Ôn Thừa Thư nhìn chằm chằm về phía bóng người đang biến mất, nói một câu, “Các cậu cứ ăn từ từ, không đủ thì gọi thêm”, rồi vội vàng chạy theo.
Học viện mỹ thuật Văn Dương giống như hầu hết các trường đại học khác, nằm ở vùng ngoại ô hoang vu hẻo lánh của thành phố Văn Dương.
Cuối hẻm phố chợ đêm của làng đại học là một con đường nhỏ, con đường này như một ranh giới phân tách làng đại học ồn áo náo nhiệt với vùng đất hẻo lánh chưa được xây dựng.
Trên bầu trời là những tầng mây dày che kín, chỉ có vài vì sao điểm xuyết giữa bầu trời phủ đầy sương mù.
Con đường nhỏ trước mặt dẫn đến khu làng phía đông, ban đêm có rất ít xe qua lại. Vì vậy, đèn đường hai bên cũng không được bài bản cho lắm. Trên chụp đèn tồi tàn phủ một lớp bụi dày, chút ánh sáng lờ mờ hắt ra từ trong khe hở, những con côn trùng nhỏ bay vo ve thành đàn xung quanh.
Ánh sáng mờ mờ rọi chiếu ra một hình dáng cao gầy, người nọ đang đứng cạnh đèn đường gọi điện thoại, cậu để điện thoại cách xa tai, màn hình di động tỏa ra ánh sáng yếu ớt, rọi ra một mảng trắng lạnh dưới cằm cậu, ngón tay thon dài có chút thiếu kiên nhẫn gõ gõ phần viền điện thoại.
“Chuyện học kì trước của anh bị đăng lên báo rồi anh có biết không? Tới khai giảng chắc chắn toàn bộ học viện âm nhạc đều sẽ biết bạn trai của Lâm Phỉ Nhi em khỏa thân diễu hành, kiểu gì bọn họ cũng sẽ nhao nhao tới chúc mừng em đã tìm được một người bạn trai vừa có body đẹp lại còn thích chia sẻ…”
Một giọng nữ sắc nhọn vọng ra từ loa điện thoại, âm lượng dần cao lên của cô bị dòng điện bóp nghẹt đến chói tai. Hình Dã xoa xoa cái tai vừa bị tra tấn, không quan tâm nói “Không phải đã làm mờ rồi sao?”
“Anh nghĩ tất cả mọi người bị mù à? Hay là hôm sau anh cạo trọc đầu đi, như thế may ra có người không nhận ra anh nữa.”
Hình Dã nắm một lọn tóc dài mình yêu thích nhất ở trong tay ngắm nghía, thờ ơ bảo “Thế thì không được.”
Lâm Phỉ Nhi cố gắng hết sức để nén sự tức giận đang xông lên tận đầu của mình, kiên nhẫn nói “Hình Dã, em hỏi anh một lần cuối cùng, sau này anh đừng có làm những điều kì quái nữa được không, em thật sự không muốn lại bị người khác âm thầm châm chọc, nói anh bị thần kinh.”
Hình Dã cũng kiên nhẫn giải thích với cô “Đây là nghệ thuật.”