Chương 12
người vào kệ sách cách đó không xa.
Ánh mắt của anh khi nhìn cô cũng sáng như đuốc.
Chung Linh thấy anh cúi đầu, tay gõ trên màn hình điện thoại.
Trì Thanh Chước Em tới đây hay để tôi qua đó?
Chung Linh nắm chặt điện thoại, cúi đầu nói với Hồ Nguyệt và Trần Mạc “Mình đi vệ sinh một chút.” Nói xong đi về phía Trì Thanh Chước, ngoài cửa sổ là cây cúi xanh um tươi tốt, trong phòng là thiếu nữ mềm mại hồng hào, có chút khẩn trương đi đến chỗ anh.
Trì Thanh Chước đè cô lên bồn rửa tay, rút khăn giấy lau bọt nước trên tay, tuỳ ý hỏi “Đến đây học nhóm?” Chung Linh “ừm” một tiếng, hơi thở cũng trở nên dồn dập.
Trì Thanh Chước nhìn gương mặt trắng nõn của cô, thanh thuần ngây thơ, chỉ là có hơi mất tự nhiên “Hôm nay mặc đẹp thật đấy.” Ngón tay Chung Linh nắm chặt góc áo.
Trì Thanh Chước thấy cô cúi đầu thì dùng ngón tay nâng cằm cô lên, lòng bàn tay vuốt ve gương mặt bóng loáng, xúc cảm nhẵn nhụi mềm mại như tơ lụa quý giá.
Sờ rất sướng.
Ngón tay chuyển qua khoé miệng, tách đôi môi đang khép hờ của cô ra, trực tiếp duỗi vào trong miệng, đè nặng đầu lưỡi của cô, không chút lưu tình mà quấy loạn.
“Ưm...” Chung Linh trở tay không kịp, ngửi được mùi nhàn nhạt tươi mát từ ngón tay anh.
Trì Thanh Chước nhìn cô “Nam sinh bên cạnh vẫn luôn nhìn chằm chằm vào em.” Khoang miệng Chung Linh bị đầu ngón tay anh căng ra, không thể nuốt được nước bọt khiến ngón tay anh được quây trong sự ấm áp và ẩm ướt, má cô hơi hồng nhưng vẫn không dám mở miệng nói chuyện, sợ nước miếng sẽ chảy ra, chỉ có thể mở to đôi mắt sạch sẽ đáng thương mà nhìn Trì Thanh Chước “Ngoan quá, em dùng đầu lưỡi liếm nó được không?” Chung Linh nhìn gương mặt đạm nhiên nhưng lại cực có tính xâm lược của Trì Thanh Chước, do dự một lúc rồi vươn đầu lưỡi, bụng lưỡi cuốn lên, liếm dọc đầu ngón tay rồi nhẹ nhàng mút vào, hút đến nỗi ngón cái của Trì Thanh Chước cũng tê dại.
“Hôm qua có phải doạ em sợ rồi không?” Lòng bàn tay của anh vuốt ve mặt của cô.
Chung Linh ngước mắt nhìn anh, qua một hồi lâu mới “ừm” một tiếng.
“Nếu em nghe lời thì bây giờ tôi sẽ không làm em ngay.” Ngón tay Trì Thanh Chước lại bắt đầu quay cuồng đầu lưỡi của cô.
Vừa dứt lời, nữ sinh trước mặt lập tức khựng lại không dám động, ngón tay nắm chặt lấy góc áo.
Trì Thanh Chước rút ngón tay ra, rút khăn giấy lau khoé miệng cho cô, sau cùng mới lau tay của mình.
Trì Thanh Chước tiến sát đến bên tai cô “Đừng để tôi nhìn thấy em ở gần mấy nam sinh khác.” “Có được không ?” Rõ ràng là dò hỏi nhưng trong lời nói lại thể hiện sự ra lệnh một cách chói lọi.
Chung Linh thấp giọng biện minh “Chúng mình chỉ cùng học nhóm thôi mà...” Trì Thanh Chước bật cười, ôm người trước mặt vào trong lòng, tay nhấc vạt áo lông của Chung Linh lên, mãi tới khi nhìn thấy áo lót nhạt màu của cô đang bao lấy bộ ngực mềm mại.
Trì Thanh Chước đẩy áo lót lên trên, bàn tay nắm lấy một bên ngực mà xoa bóp, thịt mềm lập tức tràn đầy kẽ tay.
Có lẽ do khung xương của Chung Linh nhỏ nên dù bề ngoài rất mảnh khảnh nhưng chỗ nào cần có da có thịt lại dậy thì rất tốt, eo cũng tinh tế, giống như bơ phát sáng dưới ánh đèn.
Bỗng nhiên ngực bị Trì Thanh Chước nắm lấy, cả người