Chương 2
Mà làm như vậy thì cả lớp sẽ quay ra nhìn cô mất.
Chung Linh bắt đầu rối rắm.
Người đầu tiên nhìn thấy Chung Linh chính là Trâu Quân, cậu ta dùng tay huých nhẹ Trì Thanh Chước “Ê, có em gái xinh đẹp kìa.” Đối với mấy thứ đó Trì Thanh Chước không có hứng thú, ngay cả mắt cũng chẳng thèm nâng, ngón tay ấn lên tranh sách, sau khi ừ một tiếng thì chẳng có phản ứng gì.
Trâu Quân thấy anh chẳng có biểu cảm gì thì thầm mắng một câu, sau đó chọc vào sống lưng nam sinh ngồi phía trước, túm cổ áo cậu ta lại rồi dùng giọng điệu hóng hớt nói “Nhìn em gái đứng ở cửa đi, hình như tới tìm ai thì phải.” Trì Thanh Chước đang cúi đầu, nghe cậu ta nói vậy thì đột nhiên như nhớ ra cái gì đó, vội ngẩng lên nhìn người đứng ngoài cửa.
Đụng phải một đôi mắt nai con đầy hoảng sợ.
Chung Linh cùng anh bốn mắt nhìn nhau, cảm nhận được tâm mắt kia sắc bén doạ người, trái tim như nổi trống, lập tức xoay người đi ra ngoài.
Trì Thanh Chước đột nhiên gấp sách lại, dọn đồ trong ngăn bàn nhét vào cặp sách, chân dài dịch ghế đứng dậy.
Ghế cọ xát với mặt đất tạo ra tiếng vang, Trì Thanh Chước chẳng để ý, đeo balo lên rồi lập tức đi ra khỏi phòng học từ cửa saụ Để lại Trâu Quân cứ nói với theo, nhìn bóng dáng đã đi khuất của Trì Thanh Chước.
Chung Linh cùng Trì Thanh Chước đứng ở cuối hành lang trống trải trên lầu hai.
Trì Thanh Chước chăm chú nhìn nữ sinh trước mặt, sợi tóc của cô tuỳ ý rũ trên vai, đầu hơi cúi, gió từ ban công thổi vào phất nhẹ qua gương mặt cô, sợi tóc bị thổi đến khoé môi nhưng cô cũng chẳng có động tác gì.
Chung Linh biết anh đang nhìn mình, ánh mắt như máy rà quét soi xét kĩ từng tấc da tấc thịt trên người cô.
Rõ ràng không hề tiếp xúc trực tiếp nhưng lại khiến Chung Linh có cảm giác bị một thứ gì đó quấn quanh người, chặt chẽ đến nỗi khó hít thở một cách bình thường.
Những câu từ được sắp xếp từ trước nhưng đến lúc này lại trốn đi đâu hết, đầu óc cô trống rỗng chẳng thể tự hỏi.
Vào lúc Chung Linh sắp nín thở tới nơi, Trì Thanh Chước đưa cho cô một tờ bài thi rồi nói “Làm xong trước buổi chiều ngày mai.” Chung Linh ngẩng đầu, tay khẽ run nhận lấy bài thi từ anh, dựa vào ánh sáng trên lan can mà thấy rõ đây là bài thi vật lý.
“À...được, nhưng mà...mình không chắc là mình sẽ làm đúng.” Môn Vật Lý chính là môn mà cô học kém nhất.
Trì Thanh Chước “ừ” một tiếng coi như trả lời.
Bầu không khí giữa hai người lại im lặng đến quỷ dị.
Cây cối bên ngoài bị gió thổi kêu xào xạc, Chung Linh nắm chặt lấy mép bài thi, ngập ngừng nói “Còn có chuyện gì nữa không...Nếu không thì...thì mình đi về trước.” Đôi mắt của Trì Thanh Chước đen láy, ở trong bóng đêm lại càng như phát sáng.
Nhìn người trước mặt rồi cố nhớ lại xem mình có từng nặng lời khiến cô có dáng vẻ lo lắng hãi hùng này không.
Hình như không có.
Anh mở miệng hỏi “Em sợ tôi?” Giọng điệu nghiêm nghị như thể đang chất vấn Chung Linh.
Chung Linh vừa nghe vậy hai chân đã mềm nhũn, cuống quít phủ nhận “Không, mình không sợ.” Từ đầu đến cuối cô còn chẳng dám nhìn Trì Thanh Chước.
Trì Thanh Chước bực bội một cách khó hiểu, tiến lên một bước, cúi người duỗi tay nâng cằm người trước mặt, đôi mắt sâu thăm thẳm cùng mắt hạnh