Editor: Dĩm
Tưởng Tranh lúc này rất kiên nhẫn, hai ngón tay uốn lượn, thỉnh thoảng xoa xoa đầṳ ѵú của cô, yên lặng chờ cô mở miệng.
Toàn thân sũng nước ngứa ngáy bị chơi đùa, Tô Khinh Khinh rốt cục không nhịn được cầu xin: "Xin anh, anh rể ~ chơi ~ chơi Khinh Khinh đi ~"
"Được rồi, đây là em nói."
Tưởng Tranh cúi đầu gặm lấy bộ ngực non nớt của cô gái, chiếc lưỡi rực lửa của anh vòng quanh quầng vυ", thỉnh thoảng dùng răng cắn vào đầṳ ѵú.
Không nghi ngờ, bộ ngực trắng nõn của cô gái để lại những vết lốm đốm và dấu răng, còn núʍ ѵú bị lưỡi người đàn ông trêu chọc, ngứa ngáy và sưng tấy.
Tô Khinh Khinh nào chịu qua loại kí©ɧ ŧɧí©ɧ này, cũng không biết cái chơi trong miệng anh là dùng miệng để hút. Cô không nhịn được hừ ra tiếng: "Anh, anh rể, quá nặng ~ chậm một chút~”
Tưởng Tranh sau khi gặm cắn miếng thịt non mềm vài cái, ngẩng đầu nhìn cô: "Chậm thì làm sao có thể làm Khinh Khinh thoải mái?"
"Ngực lớn như vậy, động nhẹ đã sưng, ngày thường Khinh Khinh có tự xoa ngực không?"
Rõ ràng vẫn còn trong sạch, nhưng qua lời nói của anh lại biến thành dâʍ đãиɠ, Tô Khinh Khinh nhíu mày phản bác: "Mới, mới không có."
"Vậy về sau, anh rể sẽ xoa cho em , để Khinh Khinh khỏi ngứa ngáy khó chịu. Giống hệt chị gái, còn nhỏ tuổi đã đi tìm đàn ông làm."
Cô gái rõ ràng bị anh xoa hai vυ" đến phát đau, nhưng vẫn không quên bênh vực chị gái: "Không cho phép nói chị Khinh Khinh như vậy."
"Chẳng lẽ tôi nói sai? "Tưởng Tranh khịt mũi: "Chị gái của em mười ba tuổi đã bị anh họ em làm rồi, so với em hiện tại vẫn còn muộn."
Đây là lý do tại sao Tưởng Tranh không tin rằng Tô Khinh Khinh là một xử nữ. Đều là cùng cha mẹ sinh ra, tính cách lại không giống nhau sao?
Tô Khinh Khinh tức giận nhìn chằm chằm vào anh, dùng gót chân nhỏ dãm anh, nhưng lực giống như mèo con cọ xát, cọ vào côn ŧᏂịŧ bên trong đùi của anh, không chỉ làm nó đau, mà còn có vẻ như muốn tán tỉnh.
"Đừng làm loạn nữa, để anh rể làm, sẽ không phá tiểu huyệt em."
Nói xong, tay của Tưởng Tranh đã đi dọc theo đôi chân mềm mại trắng nõn của cô, hoa huyệt sớm đã ướt đẫm rồi: "Khinh Khinh, em có muốn được anh rể liếʍ không?"
Tô Khinh Khinh vẫn còn đắm chìm trong cơn tức giận vừa rồi, tỉnh táo lại thì phát hiện hai chân đã bị phân nhẹ ra, hoa huyệt phấn nộn chưa từng được ai ghé thăm được chạm vào.
Hơi thở ẩm ướt và nóng bỏng không thuộc về cô quẩn quanh bên ngoài hoa huyệt, dụ dỗ cô phun ra nhiều nước hơn, thậm chí có còn dính vào sống mũi anh.
Cô gái tuy rằng không nói, nhưng trong tay nắm chặt thành bồn tắm, bụng dưới bất giác co lại, tựa hồ muốn dùng hoa môi cọ vào môi anh.
Tuy nhiên, lúc cô chuẩn bị cọ, Tưởng Tranh lại xấu xa rời đi: "Khinh Khinh, em muốn anh rể liếʍ tiểu huyệt của em sao?"
"Muốn ~ muốn ~" Tô Khinh Khinh sốt ruột hét lên: "Anh rể ~ Khinh Khinh khó chịu lắm."
Lúc này, cô gái không biết mình đang hét cái gì, chỉ có thể bộc lộ du͙© vọиɠ bên trong theo bản năng.
Tưởng Tranh nắm cổ chân cô, tách hai chân cô rộng ra, dùng đầu lưỡi nhẹ nhàng đẩy môi âʍ ɦộ.
Tô Khinh Khinh chịu không nổi mềm nhũn người, anh lại đưa chiếc lưỡi mềm mại của mình vào, bắt chước động tác giao hợp mà thọc sâu vào trong hoa huyệt, tiểu huyệt non mềm, không có gì đi vào, đầu lưỡi của anh lại mềm trêu chọc bên trong.
"Hừ ~ Anh rể ~ Đừng làm ~"
Tưởng Tranh ra sức đưa lưỡi đảo lộng, cảm giác được tiểu huyệt căng thẳng, mị thịt không ngừng mấp máy, rốt cuộc nhịn không được chảy ra một cỗ ái dịch.