⬅ Trước Tiếp ➡
Ngày trước Vương Anh sinh liên tiếp hai cô con gái nên bị nhà họ Phạm coi thường.
Phạm Tâm thông minh từ nhỏ nên bà ta cũng nở mày nở mặt.
Vốn dĩ Phạm Âm cũng ngoan ngoãn, nhìn trông rất thuận mắt nhưng cũng không quá thích.
Sau đó, Phạm Âm suýt nữa làm loạn gây ra tai tiếng, không tốt nghiệp sơ trung thì muốn đi làm công cho một tiệm cắt tóc.
Cuối cùng là Phạm Tâm đã cầu xin Nhạc Quân Tín, nhét Phạm Âm vào một trường cao trung trọng điểm của thành phố. Nhưng Phạm Âm lại không biết ơn, kỳ thi cuối kỳ hàng năm đều đứng cuối bảng.
Phạm Âm càng sa đoạ, bà ta càng muốn Phạm Âm ở lại thành phố.
Để bà ta có thể hưởng thụ thành quả mà Phạm Tâm mang lại, đỡ phải chịu đựng sự khinh thường của người khác khi đề cập tới Phạm Âm.
Đáng tiếc rằng đứa con gái ưu tú nhất của bà ta lại phải hứng chịu cảnh tù túng.
Lúc ở quê, Vương Anh đã quen với việc được người ta sùng bái, bây giờ bị Phạm Âm và Quân Tín thay nhau “làm nhục” thì tức giận tới mức đập bàn.
Nhạc Quân Tín đi vào phòng ngủ chính, bà ta nổi giận đùng đùng muốn bỏ đi.
Lúc cửa đóng lại, bà ta đứng im tại chỗ, suy nghĩ về sự chu đáo và hào phóng của Phạm Tâm.
Bà ta khép hờ cửa phòng, trốn ở hành lang hút một điếu thuốc rồi mới quay trở lại.
Đến gần phòng ngủ chính, bà ta mơ hồ nghe thấy tiếng nói chuyện vui vẻ hoà thuận giữa Phạm Âm và Quân Tín, đoạn đối thoại còn mang theo chút mờ ám. Bà ta cho rằng nếu mình không đi thì Nhạc Quân Tín sẽ không công khai cưỡиɠ ɠiαи Phạm Âm.
Vì vậy, bà ta gõ cửa nhắc nhở Nhạc Quân Tín chú ý chừng mực.
Và đương nhiên là Nhạc Quân Tín hoàn toàn không cần “thiện ý” của Vương Anh.
Phạm Âm căng thẳng, cái miệng nhỏ phía trên ngậm chặt lại, cái miệng nhỏ phía dưới vừa mυ"ŧ vừa cắn côn ŧᏂịŧ.
Anh thích chết đi được.
Phân thân bên dưới ra vào lúc nông lúc sâu, đè ép không gian sinh tồn của thịt non mềm mại.
Cô gái trong ngực đỏ mặt, tức giận lườm anh nhưng vẫn ngoan ngoãn tiếp nhận.
Tinh thần và thể xác của Nhạc Quân Tín đều thoải mái nên đối xử với Vương Anh có phần kiên nhẫn hơn: “Đúng vậy.”
Vương Anh miễn cưỡng nở một nụ cười: “Quân Tín, Phạm Âm đã hết thuốc chữa rồi, con tội gì phải lãng phí thời gian với nó? Chuyện mẹ và con vừa nói, con xem xét thử đi?”
Lông mi mỏng dài rũ nhẹ xuống, Phạm Âm thản nhiên nghe.
Giọng nói của Vương Anh vào tai này ra tai nọ, cô còn bực mình vì bị Nhạc Quân Tín bắt nạt, anh ép cô lên cửa sổ.
Mà lúc này Nhạc Quân Tín lại nghĩ rằng cô đang đau lòng khi thấy Vương Anh thiên vị Phạm Tâm.
Vì thế anh rút côn ŧᏂịŧ dính da^ʍ thuỷ ra “phụt” một tiếng, lót tây trang xuống bệ cửa để cô quỳ trên cửa sổ, sau đó đẩy côn ŧᏂịŧ vào tiểu huyệt hồng hào từ phía sau.
Cơ thể ngả về phía trước cửa sổ, tay nhỏ cố gắng chống lên cửa kính. Phạm Âm vểnh mông lên, tiếp nhận từng đợt tấn công cuồng loạn của côn ŧᏂịŧ.
Nhạc Quân Tín cho rằng mình đã cắm mạnh đến mức khiến Phạm Âm quên cả phiền lòng, anh đáp lại Vương Anh: “Nếu con nhớ không lầm thì năm đó Phạm Âm là thủ khoa của kỳ thi tuyển sinh trung học phổ thông nhỉ.”
Phạm Âm duy trì tư thế chịu cắm, cắn môi nuốt tiếng rêи ɾỉ xuống.
Giống như không bị dao động.
Cách một bức tường, sắc mặt Vương Anh giống như nứt ra, bà ta hoảng loạn nói: “Quân Tín, chuyện Phạm Âm gian lận, con sẽ không tố cáo đúng không?”
Bình thường Phạm Âm quanh quẩn ở lớp một và lớp hai, thành tích thi tuyển sinh lại rất cao.
Thành tích của cô không hề gian lận.
Chẳng những không mừng rỡ, Vương Anh còn nhận định là Phạm Âm làm sai, vô cùng thất vọng về cô.
Sau khi công bố kết quả kỳ thi, chỉ với dăm ba câu của Phạm Tâm, bà ta đã chắc chắn rằng Phạm Âm gian lận.
Phạm Tâm thi xong, nhà họ Phạm mở tiệc đãi họ hàng và bạn bè.
Đến lượt Phạm Âm thì Vương Anh sống chết kéo Phạm Tùng Lâm đi du lịch khắp nơi. Chuyện này kéo dài tới tận lúc Phạm Âm lên cao trung cũng không giải quyết.
Mới đầu Phạm Tùng Lâm còn kín đáo phê bình, nhưng kết quả của Phạm Âm lúc lên cao trung luôn đứng chót nên ông ta cũng không trách cứ vợ mình nữa.
Ba miệng nhà họ Phạm đều tin rằng Phạm Âm đã gian lận trong kỳ thi tuyển sinh.
Tay phải xoay khuôn mặt nhỏ của Phạm Âm quay lại, nhìn thấy cặp mắt đen láy đang nhuốm màu tìиɧ ɖu͙© của cô thì Nhạc Quân Tín giật mình.
Cô đang rất bình tĩnh.
Anh lại cảm thấy bực bội.
Xoay đầu nhỏ của cô lại, Nhạc Quân Tín ép hai cánh mông trắng nõn của cô lại rồi đột nhiên cắm vào thật sâu, cắm vào hẳn miệng tử ©υиɠ.
⬅ Trước Tiếp ➡