Nhạc Quân Tín im lặng đứng trước cửa sổ, sau khi xác nhận Vương Anh đã đi, buồn bực giữa lông mày mới biến mất.
Anh đang định vào phòng ngủ chính làm chuyện còn đang dang dở với Phạm Âm thì chuông điện thoại reo lên.
Vì anh quá bận nên Phạm Âm cuối cùng cũng có thời gian chỉnh sửa lại bài ghi chép của mình.
12 giờ đêm.
Phạm Âm sắp ngủ say thì tiếng đập cửa đột ngột vang lên.
Cô cau mày trở mình không thèm để ý tới.
Chỉ nghe thấy người đàn ông xấu xa bên ngoài nói: “Anh biết em chưa ngủ.”
Không đợi anh uy hϊếp, cô ngồi dậy miễn cưỡng mở miệng: “Chờ một chút.”
“Được.”
Âm thanh “cạch” vang lên, cánh cửa hé mở ra một khe nhỏ.
Nhạc Quân Tín gấp gáp chặn cửa bằng tay phải, sợ cô đổi ý đóng sầm cửa lại.
Phạm Âm nhìn chằm chằm bàn tay thon dài đang nắm chặt cửa của anh, tự nhiên lại muốn cắn anh một phát.
Tất nhiên là cô phải nhịn xuống.
Cho dù cô có cắn mạnh đến đâu thì tên biếи ŧɦái này cũng sẽ cảm thấy cô đang câu dẫn anh.
Nhạc Quân Tín khoá cửa tắt đèn, tay phải của anh ôm lấy eo nhỏ của cô một cách chuẩn xác, tay trái kéo dây áo xuống rồi vuốt ve đường cong xinh đẹp trên vai ngọc của cô, mơn trớn trên xương quai xanh rồi ôm trọn lấy hai bầu ngực mềm trắng như tuyết, hai ngón tay mân mê núʍ ѵú.
“Tiểu tao hóa, em nghiện việc không mặc đồ lót sao?”
Anh hạ giọng, cố ý khơi gợi du͙© vọиɠ của cô.
Bốn phía tối om khiến khung cảnh càng thêm ái muội.
Phạm Âm nhún vai, nhỏ giọng cãi lại: “Tôi có mặc qυầи ɭóŧ, đi ngủ mặc áσ ɭóŧ không thoải mái.”
“Mặc qυầи ɭóŧ làm gì, anh lại phải cởi ra.”
Nhạc Quân Tín mặt không đổi sắc nói.
Phạm Âm bất đắc dĩ véo ngực anh một cái: “Bỏ tay ra, tôi muốn đi ngủ!”
Anh hỏi lại: “Em ngủ được sao?"
Cô đáp lại rõ ràng từng chữ: “Đương nhiên!”
Người đàn ông khẽ cười một tiếng rồi đột nhiênchân của cô gái ra, bế cả người cô lên.
Sống mũi cao thẳng nhẹ nhàng phác hoạ lên qυầи ɭóŧ mềm mại của cô.
Vải dệt khá mỏng, Phạm Âm hoàn toàn có thể cảm nhận độ ấm của chóp mũi.
Cô nhanh chóng co rúm lại, huyệt thịt cũng mấp máy tiết ra một chút dâʍ ɖị©ɧ.
Anh ngửi nơi riêng tư của cô, cô không nhịn được mà động tình.
Phạm Âm xấu hổ, giọng nói khẽ run: “Anh muốn làm gì!”
“Giúp em.”
Dứt lời, anh nhẹ nhàng đâm thọc qυầи ɭóŧ ướt đẫm của cô.
Giống như lúc quan hệ tìиɧ ɖu͙©, kí©ɧ ŧɧí©ɧ điểm nhạy cảm của cô.
Mũi anh không giống với ngón tay, không thể cắm vào hoàn toàn mà chỉ an ủi ở bên ngoài khiến cho cô dục cầu bất mãn.
Hơi thở dần trở nên nặng nề, Phạm Âm mạnh miệng nói: “Tôi không cần anh giúp!”
“Thật sao?”
Nhạc Quân Tín đột nhiên liếʍ tiểu huyệt của cô.
Chiếc lưỡi ẩm ướt quét lên tấm vải dệt mỏng manh, hiệu quả mang lại giống hệt như lúc anh trực tiếp liếʍ hai cánh môi tiểu huyệt của cô.
Phạm Âm cong môi: “Nhạc Quân Tín… a!”
Tiếng chửi thô tục lăn dài trong cổ họng cuối cùng biến thành tiếng rêи ɾỉ.
Nhạc Quân Tín hài lòng, xoay người lại đè cô lên tường, nhấc tay phải lên. Dù ở trong bóng tối, ngón tay thon dài của anh vẫn có thể ấn lên tiểu huyệt đang run rẩy của cô một cách chuẩn xác.
Anh hỏi: “Phạm Âm, lúc 7 giờ 58 phút, em đã làm gì?”
“Hả?”
Bị hỏi bất thình lình, Phạm Âm mờ mịt, khuôn mặt nhỏ nóng bừng.
Nhớ tới thủ đoạn của Nhạc Quân Tín, cô mới hiểu ra, tức giận chất vấn: “Anh lại cài đặt giám sát ở trong phòng ngủ?”
Nhạc Quân Tín thẳng thắn thừa nhận: “Đúng vậy.”
Không chờ cô thừa nhận, anh đã bắt đầu dụ dỗ: “Bảo bối, lúc đó em đã làm gì?”
Xưng hô ngọt ngào như kẹo kéo của anh khiến Phạm Âm ngỡ ngàng, nổi cả da gà.
Bên dưới lại phun da^ʍ thuỷ tung toé.
Cô ưm hai tiếng, đôi mắt đen láy phủ một lớp sương mờ.
Nhạc Quân Tín kéo lớp vải ướt sũng dâʍ ɖị©ɧ ra, đột ngón tay khẽ cắm vào tiểu huyệt chật hẹp: “Phạm Âm?”
“A.” Sau tiếng rêи ɾỉ ngắn ngủi, cô lựa chọn đầu hàng: “Tôi tự an ủi!”
Ai bảo Nhạc Quân Tín đã khơi dậy du͙© vọиɠ của cô rồi lại chỉ vì Vương Anh sỉ nhục cô nên ra ngoài dạy dỗ Vương Anh, còn bắt cô tập trung làm bài.
Bên dưới ướŧ áŧ ngứa ngáy, Phạm Âm không làm chủ được mình.
Cô nhịn vài phút, đâm thọc nơi riêng tư cách qυầи ɭóŧ hai lần.
Đây là lần đầu tiên cô tự an ủi, cơ thể còn đang vô cùng nhạy cảm nên rất nhanh đến cao trào.
Sau khi thoả mãn rồi, cô đỏ mặt đi rửa tay, một lần nữa ngồi vào bàn học tập trung làm bài.