⬅ Trước Tiếp ➡
Nhạc Quân Tín ngoảnh mặt làm ngơ.
Vương Anh tức giận đùng đùng kéo ghế ra ngồi xuống, nhìn thẳng vào mắt anh.
Nhưng cho dù bà ta có tạo áp lực như thế nào thì anh vẫn giả vờ như không nhìn thấy.
Một người đàn ông anh tuấn nhã nhặn đang chuyên tâm thưởng thức món ngon.
Vương Anh cau mày, đột nhiên lại không hiểu rốt cuộc Nhạc Quân Tín có thèm muốn Phạm Âm hay không.
Anh là người có địa vị cao, vốn dĩ đã quen nhìn những người phụ nữ tài hoa xuất sắc, ngay cả Phạm Tâm cũng phải dè dặt để duy trì cuộc hôn nhân này.
Ngoại trừ xinh đẹp ra thì Phạm Âm có cái gì?
Bà ta nghĩ nếu cởi sạch rồi đưa Phạm Âm lên giường Nhạc Quân Tín thì chắc chắn anh sẽ hưởng thụ một đêm nhưng không có chuyện anh hy sinh lợi ích cá nhân vì Phạm Âm.
“Con chơi chết Phạm Âm cũng được sao?”
Câu hỏi thẳng thắn của Nhạc Quân Tín đã thành công thu hút sự chú ý của Vương Anh.
Bà ta kinh ngạc: “Con biếи ŧɦái như vậy sao?”
Anh không trả lời, đôi mắt đen sâu thẳm.
Vương Anh lại tin là thật, bắt đầu suy nghĩ sâu xa.
Một lúc lâu sau, bà ta nói: “Quân Tín, gϊếŧ người là phạm pháp, con chú ý chừng mực một chút là được. Phạm Tâm là máu thịt của mẹ, mẹ nhất định phải cứu nó ra ngoài. Hai đứa đã kết hôn ba năm, tình cảm sâu nặng. Chắc chắn là con đã hiểu lầm Phạm Tâm rồi. Quân Tín, con bé là vợ của con. Cho dù có xảy ra mâu thuẫn đi chăng nữa, con cũng không đến nỗi phải nhốt con bé vào ngục giam.”
Nhạc Quân Tín chậm rãi rót trà: “Tức là, để cứu Phạm Tâm thì mẹ bằng lòng hy sinh Phạm Âm?”
Ánh mắt Vương Anh lảng đi chỗ khác nhưng rõ ràng là không phủ nhận.
Tuần sau Phạm Âm sẽ tham dự kỳ thi đại học, Nhạc Quân Tín không có ý kích động Phạm Âm.
Anh chỉ muốn xác nhận địa vị của Phạm Âm trong nhà họ Phạm.
Thì ra ở trong lòng Vương Anh, hai năm Phạm Tâm sống trong lao ngục đáng giá bằng cả cuộc đời của Phạm Âm.
Nhạc Quân Tín đẩy chén trà về phía Vương Anh: “Phạm Tâm gieo gió gặt bão. Mẹ ở đây cầu xin con, không bằng tranh thủ đi thăm tù, dạy dỗ Phạm Tâm làm người cho tốt.”
Nói xong, anh đứng dậy đi về phía phòng ngủ chính, tiếng gõ cửa lại vang lên.
“Phạm Âm.”
Ngay sau đó, Phạm Âm mở cửa.
Anh nghiêng người lách qua khe cửa, một tay khoá cửa, một tay ôm lấy eo nhỏ mềm mại của cô.
“Đang nghe lén sao?”
Giọng nói của anh trầm thấp lại dịu dàng.
Cả cơ thể nóng bỏng của anh áp sát lên da thịt của cô.
Phạm Âm giãy giụa, khàn giọng nói: “Buông ra.”
Một tay nâng cằm của cô lên, anh thấy rõ khoé mắt ửng đỏ của cô.
“Đau lòng sao?”
Phạm Âm phản bác: “Không có.”
Ngón tay miết lên cánh môi mềm mại của cô, anh chậm rãi nói: “Em cảm thấy anh sẽ tin sao?”
Cô là tình dược của anh.
Anh ôm cô, côn ŧᏂịŧ kề sát bụng nhỏ, nhân lúc cô đang giãy giụa thì cọ xát hai lần, mới thế thôi đã có phản ứng.
Côn ŧᏂịŧ thô dài liên tục đè ép bụng nhỏ, mặt Phạm Âm ngay lập tức đỏ bừng.
Cô sợ Nhạc Quân Tín lại giở trò biếи ŧɦái.
Cô nhanh chóng giải thích: “Năm đó có hơi đau lòng, bây giờ thì quen rồi, nhưng…”
Thấy cô muốn nói lại thôi, anh bắt đầu dụ dỗ: “Hửm?”
Cùng lúc đó, côn ŧᏂịŧ bên dưới lại hung hăng đẩy một cái.
Phạm Âm: “…”
Cô hít thật sâu: “Chắc là do anh đối xử tốt với tôi nên tôi mới tò mò. Vì sao những người sinh ra tôi, nuôi dưỡng tôi lại hy vọng tôi đi vào con đường cùng chứ.”
“Xin lỗi.” Nhạc Quân Tín trịnh trọng xin lỗi.
Phạm Âm ngước mắt lên, đôi mắt sáng đen láy chớp chớp: “Liên quan gì đến anh? Họ quan tâm đến cảm nhận của Phạm Tâm hơn, cho dù anh không hỏi thì đến thời điểm quan trọng bọn họ cũng sẽ lựa chọn như vậy.”
“Phạm Âm.” Anh đẩy hông: “Nó muốn cắm em.”
Cô nghĩ trốn cũng không thoát nên thấp giọng nhắc nhở: “Mẹ của tôi đang ở bên ngoài.”
Nhạc Quân Tín nhấc đùi phải của cô lên, để chân cô treo trên thắt lưng mình.
Tư thế này làm côn ŧᏂịŧ vốn đang đặt ở bụng nhỏ lại di chuyển xuống tiểu huyệt.
Cách một lớp vải, anh nhẹ nhàng đẩy hông cắm rút.
Phạm Âm siết chặt làn váy, cố gắng đẩy con thú to lớn đang muốn xâm chiếm mình ra nhưng dường như làm như vậy lại cổ vũ nó thêm.
Chần chừ một hồi, vị trí nhạy cảm bị anh cọ xát đến mức mềm nhũn.
“Bà ấy muốn anh chơi em chết mà.”
Nói xong, Nhạc Quân Tín kéo qυầи ɭóŧ của cô ra để côn ŧᏂịŧ thô cứng xâm nhập vào trong tiểu huyệt ẩm ướt.
⬅ Trước Tiếp ➡