Chương 13
Đêm nay Lục Trạch lại theo thói quen đến Sơ gia, hàn huyên vài câu thời điểm chuẩn bị rời đi lại bị Sơ Vĩ Trung giữ lại, nói muốn Lục Trạch hầu vài ván cờ, Lục Trạch nguyên bản muốn từ chối nhưng sau lại lại đồng ý. Thầm nghĩ hắn tới đây nhiều ngày chưa nhìn thấy Sơ Niệm , cũng không biết đã đi đâu , liền trực tiếp theo Sơ Vĩ Trung đến hư phòng.
Trong thư phòng, vừa cùng Sơ Vĩ Trung chơi cờ, Lục Trạch tùy hứng hỏi ,thái độ tự nhiên hoàn toàn không có dụng tâm
"Gần đây hình như không thấy Sơ Niệm, em ấy đã về trường rồi sao ạ?"
Sơ Vĩ Trung trung nghiên cứu ván cờ đanh đánh dở nên không rãnh tâm trí mà nghĩ ngợi vì sao Lục Trạch lại tự nhiên hỏi đến Sơ Niệm? Chỉ thuận miệng trả lời
"Không đâu, trong khoảng thời gian này con bé nghỉ hè, sau khi trở về cả ngày cũng chỉ biết hẹn hò với bạn bè đi ra ngoài chơi, suốt ngày cũng không thấy bóng dáng, người trong nhà còn hiếm khi nhìn thấy nó"
Lục Trạch nghe qua bất động thanh sắc, không nhịn được hoài nghi về hai chữ " bạn bè " Cũng không biết là nam hay là nữ? Mãi miên man suy nghĩ, kết quả là không đến mười phút, Lục Trạch đã bị Sơ Vĩ Trung chiếu tướng, hắn chỉ cười nhận thua. Thực sự thì từ đầu đến cuối tâm tư hắn hoàn toàn không đặt ở ván cờ này
Lại cùng Sơ Vĩ Trung nói vài câu chuyện phiếm, Lục Trạch mới đứng dậy từ biệt , chỉ là thời điểm ra về nhìn đồng hồ đã hơn 8h tối vậy mà tiểu nha đầu kia còn chưa trở về, không khỏi nhíu nhíu mày, trộm nghĩ người Sơ gia có phải hay không quá dung túng?
Không sai biệt lắm, hơn 9h Sơ Niệm rốt cuộc cũng xuất hiện, tóc dài xõa trên vai, áo thun trắng cổ chữ V lãnh rộng thùng thình, phía dưới là một cái váy da ngắn nửa đùi màu đen. Đôi chân dài trắng nõn vì thế phô diễn không sót một chi tiết, thực sự là tâm điểm để người ta để mắt.
Lục Trạch nheo nheo mắt, ngay sau đó hừ lạnh một tiếng, không dễ dàng gì, tới Sơ gia nhiều ngày như vậy rốt cuộc thấy được gương mặt cô.
Sơ Niệm nguyên bản đang cùng bạn bè nói chuyện điện thoại, kết quả thình lình xảy ra một chùm ánh sáng chiếu vào trên mặt cô, theo bản năng mà giơ tay che hạ, khi thấy rõ người tới, không khỏi nhướng mày cười cười
"U, anh rể , tới tìm chị Sơ Uyển sao ?"
Lục Trạch một tay cắm trong túi quần một tay đỡ cửa xe, nhất quán áo sơmi quần tây đen, hơi thở mang theo tư vị cấm dục mười phần, đương nhiên, hiện tại biểu tình trên mặt cũng là tối tăm đến có chút dọa người. Thấy Sơ Niệm đứng cách mình chứng 1 thước
trên mặt tuy rằng nở nụ cười, nhưng trong thái độ lại là xa cách vạn phần.
Há miệng thở dốc, không phát ra âm thanh, người nọ tự nhiên là khó hiểu mà nhíu nhíu mày, theo bản năng đến gần thêm vài bước, Lục Trạch thực như đang cười nhưng lại giống như cố ý hỏi câu
"Nghe được sao?"
Sơ Niệm bất động thanh sắc mà trừng hắn một cái, nghe được cái rắm, người này ở đây giả thần giả quỷ làm gì ? Không kiên nhẫn mà lại đến gần vài bước, đúng lúc này, Lục Trạch đột nhiên duỗi tay đem Sơ Niệm túm qua đè ép ở trên thân xe, tới gần bên tai Sơ Niệm, trong lúc lơ đãng lại dùng thứ đang ngẩn đầu kia chậm rãi cọ cọ lên đùi Sơ Niệm.
"Nếu anh nói anh là tới làm em thì sao."
Sơ Niệm rõ ràng kinh ngạc một chút, có thể là không nghĩ tới hắn sẽ nói ra nói như vậy, Lục Trạch cũng không nghĩ tới mình sẽ nói ra mấy lời thô thiển kia, nhưng hắn xác thực chính là nghĩ muốn làm Sơ Niệm, thực muốn cô..