⬅ Trước Tiếp ➡
Có điều, tôi không tin rượu nào cũng như vậy, nên quyết định thử hết tất cả các loại rượu trên đời.
Tôi thường sẽ uống đến mức gục trên sofa.
Ban đầu, Mạc Hoài chỉ đắp chăn cho tôi, sau đó đổ hết số rượu tôi chưa uống xong.
Nhưng về sau, cậu sẽ trực tiếp bế tôi lên, cẩn thận đặt tôi lên giường trong phòng ngủ.
Thiếu niên lớn lên từng ngày, lúc trước chỉ cao đến vai tôi, hiện tại thì tôi phải ngẩng đầu mới có thể nhìn thấy cậụ Từ cánh tay nhỏ gầy yếu, đến cánh tay mơ hồ lộ ra những đường nét của cơ bắp, từ chỉ có thể đắp chăn cho tôi, đến khi có thể dễ dàng ôm tôi vào phòng.
Ngũ quan của cậu ngày càng tinh tế, không có chút dấu hiệu nào của việc dậy thì thất bại, đẹp đến mức khiến tôi có chút ghen tị.
Tuổi thanh xuân là vậy, mỗi ngày tràn đầy sức sống, bừng bừng tỏa sáng.
Còn người lớn chúng ta, thứ tăng lên mỗi ngày chỉ là mỡ thừa, nếp nhăn, áp lực và mệt mỏi.
Lại một lần nữa bị Mạc Hoài ôm lên giường, tôi khép hờ mắt, mơ màng hỏi "Hình như đã lâu rồi tôi không đến trường đón cậu tan học."
Mạc Hoài cúi đầu nhìn tôi, khẽ "Ừ" một tiếng.
Tôi thở dài "Tôi như vậy... có phải rất giống kẻ nghiện rượu không?"
Sắc mặt cậu ấy không thay đổi "Chị vốn đã là như vậy."
Tôi có chút không cam lòng "Nhưng rõ ràng tôi không thích uống rượu chút nào, đắng ngắt, khó nuốt, uống xong đầu còn đau như muốn nổ tung."
Mạc Hoài cau mày kiểm tra nhiệt độ trên trán tôi, sau khi xác nhận tôi không sốt, đầu mày cậu mới giãn ra "Vậy thì sau này đừng uống nữa."
Có lẽ vì hơi men bốc lên, tôi đột nhiên cảm thấy cực kỳ khổ sở, nghẹn ngào nói "Mạc Hoài, cậu thật sự quá đáng thương, lại gặp phải một người dì không có trách nhiệm như tôi. Rõ ràng tôi đã hứa sẽ chăm sóc tốt cho cậu, kết quả lại toàn là cậu chăm sóc tôi. Cậu thật sự là xui xẻo tám đời rồi "
Mạc Hoài im lặng một lúc, khi cất lời nữa, giọng cậu có phần dịu dàng hơn "Chị chăm sóc em rất tốt, hàng năm đều ghi lại em cao bao nhiêu, mỗi năm đều nghiêm túc tổ chức mừng sinh nhật cho em, giao thừa đều nấu sủi cảo cho em ăn, buổi tối sẽ kiên nhẫn kể cho em nghe những câu chuyện xưa, cuối tuần còn dẫn em đi sân trượt băng và khu vui chơi, định kỳ sẽ mua thêm quần áo mới cho em, luôn là người đầu tiên có thể nhận ra tâm trạng không tốt của em, tìm đủ mọi cách làm em vui vẻ. Nên dì, chị đã chăm sóc em rất tốt."
Tôi dần tỉnh táo lại, gật gù "Nói cũng đúng, thật ra người người dì này cũng khá tận tâm đấy chứ."
Mạc Hoài đưa tay xoa nhẹ tóc tôi "Vậy nên, ngoan, đừng khóc nữa."
….Ngoan?
Cái giọng điệu này, sao mà nghe như đang dỗ dành cô gái nhỏ vậy?
Nhưng rõ ràng lão nương đây mới là người giám hộ của cậu mà
Mấy ngày sau đó, tôi như một linh hồn đã chu du quá lâu đột nhiên quay về.
Mạc Hoài sắp tròn mười tám tuổi.
Tôi chợt nhận ra, có lẽ mình thật sự nên cai rượu rồi.
Vẫn như thường lệ tôi chuẩn bị tổ chức tiệc sinh nhật cho cậu, nhưng trong lúc đó, suy nghĩ của tôi lại trôi về bản thỏa thuận mà chúng tôi đã ký với nhau 5 năm trước.
Mạc Hoài có vẻ đã bước ra khỏi bóng tối, giống như một cậu thiếu niên bình thường, mỗi ngày đều tràn đầy sức sống, không còn là cậu bé sa sút tinh thần sẽ hỏi người khác có muốn chết cùng không.
Như thế, thật tốt.
Tôi vốn không định chết cùng cậu ấy, bản thỏa thuận đó chỉ là tôi dùng để tạm thời trấn an cậu ấy mà thôi.
Kế hoạch của tôi chính là, tôi sẽ tự đi chết một mình.
Tôi tốn 5 năm thời gian để thử quên Mạc Trầm, cuối cùng nhận ra... không được, tôi quên không được.
⬅ Trước Tiếp ➡