⬅ Trước Tiếp ➡
Một vài hành động tưởng chừng như vượt quá giới hạn của Mạc Hoài, có lẽ chỉ là cách cậu làm nũng với người lớn mà thôi.
Nhưng cậu ôm cũng quá lâu rồi.
Tôi thử đẩy cậu "Thế là đủ rồi."
Mạc Hoài ôm càng chặt hơn "Vẫn chưa đủ."
Thật là, mệt tâm quá.
...
Đến ngày diễn ra buổi vũ hội, Mạc Hoài không hề có ý định ra ngoài, ngồi ở trước bàn ăn chậm rãi ăn bánh mì phết bơ đậu phộng.
Tôi không nhịn được hỏi "Cậu không đi vũ hội nữa à?"
Mạc Hoài vẻ mặt bình tĩnh "Không có bạn nhảy, không đi được."
Chết tiệt.
Không liên quan đến tôi. Không liên quan đến tôi.
Không cần phải cảm thấy áy náy, không cần phải cảm thấy áy náy.
Dù tɾong lòng cứ liên tục tự phủi trách nhiệm, nhưng hai chân tôi cứ không tự chủ được mà đi vào phòng thay đồ.
Tôi thay bộ váy nhung đỏ mà mình cất đã lâu, chỉnh chu từng sợi tóc, trang điểm như thể chuẩn bị bước lên thảm đỏ tuần lễ thời trang, xịt loại nước hoa đắt tiền nhất.
Dưới ánh mắt ngạc nhiên của Mạc Hoài, tôi ưu nhã giơ tay với cậu "Đỡ ai gia đi vũ hội."
Vẻ mặt cậu thoáng sững lại đôi chút, sau đó nhanh chóng tiến tới nắm lấy tay tôi, môi mỏng kéo lên nụ cười rạng rỡ "Tuân lệnh."
Tôi chính là muốn chứng minh cho đám bạn học của Mạc Hoài thấy.
Mạc Hoài không phải quái gở, cũng không phải tự kỷ, cậu ấy mời được bạn nhảy.
Hơn nữa, bạn nhảy của cậu ấy còn là một đại mỹ nhân siêu cấp diễm áp quần phương.
Khụ, điểm này... ừm còn cần bàn cãi chút, nhưng tôi xem như đã liều mạng trang điểm thật lộng lẫy rồi.
Mạc Hoài đưa tôi đến một khách sạn sang trọng nhất tɾong thành phố, sàn nhảy khi đó đã tụ tập đầy những người trẻ tuổi.
Tôi hơi ngạc nhiên "Trường các cậu bị điên rồi à? Tổ chức vũ hội ở khách sạn năm sao?"
Mạc Hoài dịu dàng mỉm cười, nắm lấy tay tôi, sau đó dưới ánh mắt chăm chú của tất cả mọi người, cậu dắt tôi bước vào buổi vũ hội tựa như mộng ảo ấy.
Như thể thế giới cổ tích thành hiện thực, cho phép tôi có một khoảnh khắc ngắn ngủi, giả làm nàng tiên một lần.
Đêm đó, tôi không rõ liệu mình có thành công khiến tất cả những người có mặt kinh diễm hay không, tôi chỉ biết mọi người đều dùng ánh mắt hàm ý sâu xa đánh giá tôi.
Nhưng cũng không khó hiểu, vì cả buổi tiệc chỉ có mỗi tôi, một người bà cô, còn lại đều là những sinh viên đại học trẻ trung, làm sao họ không tò mò cho được?
Chỉ là chuyện sau đó h0àn toàn khiến tôi choáng váng.
Thời điểm tôi đi vệ sinh trang điểm lại, lúc đi ra nhìn thấy Mạc Hoài đang đứng tựa vào lan can, hờ hững hút thuốc, dáng vẻ lười biếng lại cực kỳ mê hoặc, thật là... quá hư hỏng.
Nhưng cũng không tệ, vây quanh bên người đều là các cô gái xinh đẹp.
Lén lút đi qua, tôi mượn màn cửa sổ che chắn, muốn nghe lén xem bọn họ đang nói chuyện gì.
Tôi cho rằng thằng nhóc này cuối cùng cũng nghĩ thông suốt rồi, biết tán tỉnh con gái người ta, nên tò mò muốn xem trò vui. Nào ngờ, tôi nghe thấy một cô gái đang hỏi Mạc Hoài "Mạc thiếu gia, cậu tổ chức buổi vũ hội này chính là vì Doãn tiểu thư đó sao?"
Buổi vũ hội này là do Mạc Hoài tổ chức? Việc này tốn bao nhiêu tiền chứ?
Mạc Hoài bên kia nhàn nhạt gật đầu "Ừ, chị ấy thích khiêu vũ."
...Hóa ra, thật sự là vì tôi.
Ngày đó tôi chẳng qua là ở nhà một mình, vừa nghe nhạc vừa múa may vài động tác lung tung, lại bị Mạc Hoài nhìn thấy, ghi nhớ tɾong lòng, sau đó... cố ý vì tôi tổ chức buổi vũ hội long trọng này.
Chả trách âm nhạc, đồ ngọt, nước uống, bày trí tɾong buổi tiệc, mỗi một chi tiết trùng hợp đều khớp với sở thích của tôi.
Thật đúng là, nhiều tiền không biết tiêu vào đâụ
Thà dẫn tôi đi bar quẩy một chuyến, vừa nhanh gọn vừa tiết kiệm còn hơn.
Tôi vừa thầm trách móc, vừa cảm thấy ấm lòng.
Dù sao đi nữa, thằng nhóc này cũng rấtcó hiếụ
⬅ Trước Tiếp ➡