⬅ Trước Tiếp ➡
Chỉ là đến năm cấp 2, Hứa Huyền được mẹ đưa trở lại Mỹ. Anh vốn là con lai, bố anh là người Mỹ. truyensacfull.com chấm co. Lúc mẹ anh còn du học ở Mỹ đã mang thai sinh ra anh, anh cũng có quốc tịch Mỹ.
Năm Hứa Huyền lên cấp 2, công ty của mẹ anh điều bà đến chi nhánh ở Mỹ nên bà cũng quyết định mang anh theo.
Sau đó, Hứa Huyền và Thị Nhận Chi cũng mất liên lạc.
Mãi đến gần đây.
Lúc Thị Nhận Chi điên cuồng thực tập, làm đủ mọi công việc được giao để kiếm tiền thưởng, không có thời gian vào app hẹn hò nữa. Mà cũng không có tiền đi chơi, cô định gỡ app.
Trước khi gỡ app, cô thử vào check tin nhắn liền phát hiện ra Hứa Huyền.
Anh bấm yêu thích tài khoản của cô, gửi tin nhắn: "Mình là Hứa Huyền đây. Cậu còn nhớ mình không?"
Cô nhìn tấm ảnh. Anh ngồi trên ghế đá công viên, tay khoác lên thành ghế. Hai cúc áo bên trên mở rộng, lộ ra cái cổ cùng xương quai xanh xinh đẹp, bờ ngực chắc chắn ẩn hiện phía sau lớp áo. Ánh sáng trong tấm hình khiến anh rực sáng lên. Trong hình, anh nghiêng đầu, bộ dạng như đang đánh giá người khác, nét mặt hờ hững.
Anh.. thay đổi nhiều quá!
Lúc vừa nhìn ảnh của anh, cô còn nghĩ soái ca nào đây nữa.
Anh hiện tại rất đẹp trai!
Thực ra lúc còn nhỏ, anh cũng là một đứa bé đáng yêu rồi.
Nhiều năm không gặp, chứng kiến anh trưởng thành như vậy, khiến cho những hormone trong người cô có chút rạo rực.
Cô cũng trả lời lại, hai người ở trên app hẹn hò ôn lại chuyện cũ một hồi. Hứa Huyền mời cô cuối tuần đi ăn, cô cũng đồng ý.
Cuối tuần, Hứa Huyền lái xe đến đón cô. Lúc cô xuống lầu còn kinh ngạc hơn.
Một cây hàng hiệu.
Cảm nhận được gia cảnh chênh lệch, Thị Nhận Chi dùng chiếc túi có hơi sờn mép che đi vết bẩn nho nhỏ trên váy.
".. Cho nên nếu không phải tôi vô tình thấy cậu trên app hẹn hò, cậu mà gỡ app là chúng ta cả đời này chắc không gặp lại nhỉ?"
Hứa Huyền nghe cô kể chuyện, cũng đồng cảm trò chuyện vài câu. Dù rằng mặt vẫn cứ lạnh lùng như không có gì.
Cô nhẹ gật đầu, anh cũng chỉ liếc nhìn cô rồi im lặng.
Thị Nhận Chi cũng không để ý mấy chuyện xấu hổ trong nhà.
Thực ra cô và anh cũng quen biết nhau từ nhỏ rồi. Cô cũng biết giờ chênh lệch giữa hai người quá lớn, cho nên cũng không hy vọng có thể duy trì tình bạn thâm giao với người giàu nữa.
Cô cút đầu cắt thịt bò, đều đặn đưa từng miếng vào trong miệng.
"..Cậu có thấy mất hứng không? Thanh mai trúc mã lâu ngày gặp lại mà trở nên tầm thường như vậy?"
Thị Nhận Chi hơi bất an nhìn anh, lúc ngẩng lên vừa lúc bắt gặp ánh mắt anh. Hóa ra nãy giờ anh vẫn nhìn cô.
Cô cảm giác anh vẫn có hảo cảm với mình.
"Không, gặp lại cậu, tôi rất vui."
Hứa Huyền thực ra là một cậu ấm con nhà giàu, cô cũng không rõ lời anh nói có phải là thật không. Từ nhỏ anh cũng không thích nói chuyện với người khác.
Mắt anh bị đục thủy tinh thể bẩm sinh cho nên con ngươi hơi xám. Hồi còn đi học mẫu giáo, bạn cùng lớp cũng khá sợ ánh mắt của anh là vì thế.
Nhưng Thị Nhận Chi không sợ, còn kêu các bạn lại xem, bảo mắt xám lợi hại lắm!

⬅ Trước Tiếp ➡