"Cậu có bảo hiểm rồi chứ?" Hứa Huyền quan tâm, "Sau này tôi có thể chở cậu đi viện. Nếu không đủ tiền.. tôi cho mượn. Cần bao nhiêu?"
Thị Nhận Chi kinh hãi, gì nữa đây, "Không cần đâu.."
Rồi đột nhiên cô nhớ ra.. Không biết Tạ Thịnh Tín ngủ dậy chưa? truyensacfull.com chấm co. Nếu dậy rồi chắc hắn đã nhắn tin cho cô rồi? Nếu nhắn rồi chắc Hứa Huyền đã đọc rồi?
Hứa huyền nhìn chằm chằm, như đọc được suy nghĩ của cô.
"Đồng nghiệp thực tập à? Hay đàn em cùng trường?" Hứa Huyền cười lạnh, "Trùng hợp nhỉ."
Lời nói của anh sặc mùi ghen tị.
"Cậu thích người cơ bắp thế này à? Nhắn tin nhiều nhỉ, nhắn cả ngày, nhiều hơn cả mình."
Trông anh đáng sợ hơn thường ngày nhiều.
"Cậu bảo không đi ăn với mình được vì bận việc mà? Thế mà lại ra ngoài uống rượu với thằng nhóc này. Ý cậu là đi với nó thú vị hơn đi với tôi à?"
"Không.. mình thích xem bóng thôi.. Nếu sau này cậu muốn xem bóng, thì chúng ta cùng đi.. Mình cũng không phải không thích đi với cậu.."
Thị Nhận Chi càng nói càng lú.
Cô nghĩ lại, mỗi lần hẹn nhau, Hứa Huyền đều lái xe đưa đón cô, hẹn hò thế nào ở đâu anh cũng sắp xếp hết. Nghĩ lại cũng có chút không giống bạn bè bình thường.
Thế nhưng mà anh chưa bao giờ nói gì cả mà.
Hứa Huyển hỏi: "Cậu có biết thằng nhóc này thích cậu không?"
"Thật không..?"
Trái tim cô đột nhiên đập loạn lên.
Nhưng cô nhanh chóng trấn tĩnh lại: "Không, chỉ nói chuyện bạn bè bình thường thôi. Mình không nghĩ vậy đâu."
"Nó cầm tay cậu chưa? Ôm chưa?" Hứa Huyền hỏi tiếp, "Đụ rồi à?"
Thị Nhận Chi nghe câu cuối mà hết hồn, "Cái gì? Cậu nói linh tinh gì đó?"
"Có không?"
"Làm gì có! Cùng lắm là chụp ảnh chung, không có skinship gì cả."
Nói xong Thị Nhận Chi liền cảm thấy mối quan hệ này cũng chưa đi vào đâu nữa.
Nhưng mà thì sao chứ? Hứa Huyền cũng đâu phải bạn trai cô.
"Tiếc nhỉ, không lẽ cậu không đủ hấp dẫn đến thế? Thằng này cũng kém thật, không biết nắm bắt cơ hội."
"Cơ hội gì nữa?"
Thị Nhận Chi bất an. "Mình không ngu như nó. Mình biết nắm bắt cơ hội."
Hứa Huyền nói xong, vứt điện thoại qua một bên, đi về phía giường cô.
Thị Nhận Chi mở to mắt, không phải sợ Hứa Huyền tiếp cận mà sợ điện thoại rớt xuống đất.
"Điện thoại di động của mình ah ah ah! Rớt hỏng là cậu đền đó!"
Thị Nhận Chi có nhầm trọng điểm không vậy?
"Được, mình đền."
Hứa Huyền đi đến bên giường, từ trên cao nhìn xuống. truyensacfull.com chấm co. Ánh mắt chằm chằm như một con chó hoang chỉ chực chờ lao vào cấu xé cô.
"Cậu muốn làm à?"
Thị Nhận Chi yếu ớt lấy tay che ngực.
"Muốn."
Hứa Huyền gật đầu rồi đút vào miệng cô một cái kẹo bạc hà rồi đẩy ngã cô xuống giường.
Thừa lúc mặt cô ngậm kẹo chưa hiểu mô tê gì đã cúi xuống dùng đầu gối tách hai chân cô, đẩy đôi tay bị trói xuống.
Cả người anh nằm trên người cô, đầu gối đặt ở giữa bắp đùi cô.
Sợi dây trang sức trên cổ anh áp xuống người cô lành lạnh khiến cô không khỏi nổi da gà.
Mùi hương nước hoa trên người Hứa Huyền thoáng có vị đắng, rất hợp với khí chất của anh.
Thị Nhận Chi rất thích mùi nước hoa nam này, hồi trước nếu ngửi thấy sẽ vô thức mà chú ý đến người ta.