Giang Ngọc Châu sắc mặt không đổi lạnh lùng phun ra ba chữ, côn ŧᏂịŧ ở trong tiểu huyệt nhỏ nhẹp còn có thời gian đỉnh mấy cái, hắn từ dưới thân hướng lên trên dùng sức, nói chuyện có chút thở dốc trầm thấp, sắc tình cực kỳ, khó có thể không cho người khác suy nghĩ bậy bạ.
Điện thoại tạm dừng trong vài giây, Hạ Lâm hỏi bằng một giọng rất khó nghe: "Tại sao em lại thở dốc nặng như vậy?"
Giang Ngọc Châu trực tiếp đưa điện thoại đến trước mặt Lương Thanh U, cậu bị động tác như vậy làm cho mờ mịt, ngây người một lúc đến khi hắn dùng sức đỉnh mạnh một cái thật sâu khiến cậu mới hồi thần.
"A ..." Cậu bị đỉnh nhướng người về phía trước rồi lại nặng nề ngồi xuống, qυყ đầυ nhanh chóng chạm vào miệng tử ©υиɠ. Chờ cậu dùng tay che miệng, âm thanh kia đã phát ra rồi, sau đó Giang Ngọc Châu xoa nắn hai cánh mông cậu đứng dậy, ngồi xuống, thao đến khi tiếng rêи ɾỉ trong miệng cậu phát ra.
"Ha a a ... chậm, chậm một chút..."
Cậu không dám hét quá lớn, hàm răng cắn chặt môi dưới, âm thanh ô ô cố đè nén xuống, đuôi mắt phiếm hồng như say rượu, Giang Ngọc Châu không nhịn được hôn cậu một cái. Bàn tay vẫn nhào nặn cánh mông đầy đặn phập phồng lên xuống, bên trong không ngừng phun ra nuốt lấy côn ŧᏂịŧ, thịt non bên trong không tự chủ mấp máy phun ra rất nhiều dâʍ ŧᏂủy̠, còn nghe được tiếng nước nhóp nhép cùng tiếng khóc phá lệ da^ʍ mỹ.
"Ha ...cắm đến tận bên trong đi....đừng trêu chọc nữa.....sẽ đâm hỏng mất ..."
Giọng thút thít truyền sang đầu dây bên kia một cách rõ ràng.
“Em đang ở cùng ai?” Hạ Lâm không nghe rõ giọng của Lương Thanh U, nhưng cho dù là ai với Giang Ngọc Châu, hắn ta đều là nghiến răng nghiến lợi.
Lương Thanh U thấy Giang Ngọc Châu thật biếи ŧɦái, còn bắt cậu kêu lên để tên Hạ Lâm kia nghe thấy, không cần đoán cũng biết đầu dây bên kia sắc mặt như thế nào, ước chừng xanh mét.
“Cúp đây.” Giang Ngọc Châu trước nay đối với ai cũng luôn luôn kiêu ngạo, ngay cả Hạ Lâm cũng khó có thể có được sắc mặt tốt từ hắn, Lương Thanh U nghe thấy người bên kia còn muốn nói gì đó, nhưng lại Giang Ngọc Châu lại không chút do dự cúp máy. Trong quá khứ, chỉ có Hạ Lâm cúp máy của người khác, giờ đến phiên hắn bị?
"Anh trai. Anh đang nghĩ gì vậy?" Giang Ngọc Châu đột nhiên hỏi, sắc mặt không tốt lắm, "Đang nghĩ đến bạn trai của anh sao?"
Không biết hắn tự dưng tức giận cái gì, bàn tay to lớn chụp lấy ngực cậu nhào nặn xoa nắn đùa bỡn.
Lương Thanh U bị hắn niết đến đau, giơ tay ra đẩy hắn ra, nhưng lại bị hắn nắm lấy ngực, dừng sức niết: "Ngực lớn thật đấy, sờ vào rất thích, sao em trước kia lại không phát hiện ra nhỉ, hay là bị hắn ta chơi xong mới lớn như vậy?"
"Không, không phải..."
“Không phải cái gì.” Hai người gần như đối mặt, chóp mũi chạm vào nhau, giowngj nói rầu rĩ không vui: “Anh trai, là em thao anh sảng, hay vẫn là hắn thao sảng.”
“Không cho phép không để ý đến em, nói chuyện đi, là em thao anh sảng đúng không?” Giang Ngọc Châu vươn tay bóp miệng cậu, thấy cậu vẫn quật cường không chịu nói, hắn liền mò xuống hai mảnh môi âʍ ɦộ bị côn ŧᏂịŧ lớn làm cho căng ra, hung hăng thọc vào.
"A a a !"
"Anh trai, khóc đi, em muốn nghe thấy tiếng anh khóc."
“Cậu… a… cậu thay đổi rồi, đồ biếи ŧɦái!” Lương Thanh U bị hắn thao đến thở không xong, nói chuyện cũng đứt quãng, tiếng khóc gần như tràn ra .
“Anh không thích em như vậy sao?” Hắn hung hăng hướng bên trong đυ.ng vài cái, bầu ngực theo động tác của hắn mà nảy lên, đυ.ng vào cằm Giang Ngọc Châu, hắn cúi đầu một ngụm ngậm lấy, dừng sức mυ"ŧ vào, hàm răng cắn vào đầṳ ѵú mẫn cảm, liếʍ, gặm đến khi trước ngực đều là dấu đỏ.
"Anh chảy thật nhiều nước, lức bị hắn ta thao cũng chảy nhiều như vậy sao?" Tưởng tượng cơ thể mỹ lệ này cũng ở dưới thân kẻ khác thừa hoan, cũng bị kẻ đó thao khóc, hăns liền ghen ghét đến nổi điên, động tác càng thêm mạnh bạo, côn ŧᏂịŧ thô to thọc sâu vào thịt ruột, tinh hoàn chụp đánh vào cánh mông đầy đặn, qυყ đầυ to lớn cũng hung hăng mài vào tiểu huyệt.
"Không, ô ô..." Lương Thanh U cuối cùng không thể chịu nổi hành động thao lộng tàn nhẫn của hắn, vội vàng bám lấy đầu vai hắn, gục xuống khóc thút thít "Chúng tôi không có... haha ... Không có, hắn không có quyền chạm vào tôi ... "
Cậu cảm thấy Giang Ngọc Châu tạm dừng một chút, lnhưng vẫn chưa mở nói chuyện, côn ŧᏂịŧ bên trong đột nhiên chạy nước rút, như một đóng cọc cắm kịch liệt vào. Khối thịt mềm bị va chạm trầm trọng, tốc độ quá nhanh khiến cậu không chịu nổi, cơ thể liền đột nhiên run rẩy.
"A ..." cậu ngửa đầu rêи ɾỉ, nước bọt từ khóe miệng cũng chảy ra, ánh mắt xinh đẹp được bao phủ bởi một lớp sương mù - cậu bị thao đến thất thần. Tiểu huyệt kẹp chặt lấy côn ŧᏂịŧ cũng run rẩy, từng luồng dâʍ ŧᏂủy̠ bên trong phun ra xối thẳng vào đỉnh qυყ đầυ.
Hắn sảng đến da đầu tê rần, trên trán gân xanh nổi lên, bị tiểu huyệt chật hẹp kẹp chặt lấy đặc biệt kí©ɧ ŧɧí©ɧ, mã mắt chịu không nổi mà bắn ra một lượng lớn tϊиɧ ɖϊ©h͙, bắn vào sâu ben trong Lương Thanh U, cậu gần như gục vào hõm vai hắn, ngay cả giọng nói đều là run rẩy.
"A a a....trướng quá...... bắn...... quá nhiều ......"
Giang Ngọc Châu thả nhũ thịt đang ngậm trong miệng ra, cũng thở gấp trầm trọng ôm lấy cậu, côn ŧᏂịŧ lớn cắm bên trong vẫn bắn, thẳng đến khi rót đầy khiến bụng nhỏ cậu căng phồng lên, cây gậy thịt đó mới chậm rãi dừng lại, cho dù có mềm xuống vẫn bị tắc bên trong, hắn chậm rãi rút ra, sao đó tinh dục trắng đυ.c đó mới chậm rã tuôn ra ngoài.
“Sưng lên rồi.” Giang Ngọc Châu bẻ hai chân cậu ra xem xét, có chút đau lòng nói.