Chương 23
đến trước mặt Tần Giai Nhiễm, gậy trong tay gõ xuống sàn, giọng lạnh lùng tựa quan tòa trên cao “Ngẩng đầu lên, đứa bé này.” Tần Giai Nhiễm siết chặt váy, từ từ ngẩng đầu lên, hai mắt ngấn lệ.
Ánh mắt già nua nhưng đầy uy nghi của ông cụ dừng trên khuôn mặt cô.
Vài giây trôi qua nhưng với cô lại dài tựa cả mùa hè.
Sau đó, ông ta dời mắt, quét mắt một vòng khắp phòng khách “Nếu tôi điều tra ra được ai đứng sau chuyện này...
thì đừng trách tôi ra tay xử lý.” Chuyện này tạm thời kết thúc tại đây.
Khuya một giờ sáng, mọi người tản đi.
Tần Giai Đồng được người giúp việc đỡ dậy.
Đầu gối cô ta sưng to, hai mắt sưng đỏ như quả óc chó vì khóc.
Tần Giai Thiến uể oải ngáp dài, đắc ý đi ngang qua Tần Giai Đồng, liếc mắt thưởng thức dáng vẻ chật vật của cô ta “Chị à, tối nay ngủ ngon nhé.
Nếu không ngủ được thì em sai người mang cho chị ít melatonin, uống thêm vài viên đảm bảo ngủ say như chết.” Đôi mắt đỏ hoe của Tần Giai Đồng nhìn qua.
Cô ta chăm chú nhìn Tần Giai Thiến mấy giây, không nói gì, mãi đến khi ánh mắt ấy khiến đối phương sởn gai ốc, Tần Giai Đồng mới nhếch môi cười nhạt, giọng khàn khàn “Cô có biết nếu ở thời cổ đại, cô sẽ là gì không?
Một con tiện nhân do thiếp thất sinh ra.” Tiện nhân do thiếp thất sinh ra.
Câu nói này như một công tắc.
Giây tiếp theo...
“A a a a a ” “Tần Giai Đồng, mẹ kiếp, mày là một con bastard bitch ” Tất cả mọi người đều sững sờ.
Tần Giai Thiến tức đến mức giậm chân thình thịch, chẳng buồn giữ hình tượng nữa.
Cả đời này cô ta ghét nhất là có người nhắc đến chữ “thiếp”.
Tần Giai Thiến như hóa điên, lúc thì vặn vẹo, lúc thì nhảy chồm chồm lên, lúc thì làm bộ định lao lên đánh người, may mà có người giúp việc cản lại.
Cô ta chửi bằng tiếng Anh rồi chuyển sang tiếng Quảng Đông, mắng chửi không ngừng nghỉ.
“Mày độc miệng vậy, có phải bị đinh quan tài đóng vào mồm không?
Đồ chết bầm Có giỏi thì ngày mai cứ chờ đấy Mày nghĩ tao dễ bắt nạt à?” Tần Giai Thiến điên cuồng chửi rủa một trận, sau đó nhanh chóng chuồn đi trước khi Tần Giai Đồng kịp hoàn hồn và lao tới tát cô ta.
Tần Giai Thiến hoàn toàn không chú ý phía trước có Tần Giai Nhiễm, cứ thế đâm sầm vào làm cả hai ngã lăn ra đất.
Tần Giai Nhiễm đang chìm đắm trong những lời nói ma mị kia, mặt đầy ngơ ngác và chấn động, bỗng nhiên nhận ra đầu gối rất đaụ Tần Giai Thiến “a” một tiếng, ôm vai bị đâm đau, cúi đầu nhìn thì phát hiện là Tần Giai Nhiễm.
Cô ta cười khẩy, kéo mạnh Tần Giai Nhiễm từ dưới đất dậy, dữ tợn nói “Đụng nhẹ cũng ngã Mày không ăn cơm à Đồ ngu ” Hai giờ sáng, đèn lớn trong dinh thự nhà họ Tần cuối cùng cũng tắt.
Những chuyện rối ren như gà bay chó sủa tối nay đều bị bóng đêm nuốt chửng, trả lại sự yên tĩnh vốn có.
Thỉnh thoảng có vài tiếng chim kêu vang vọng trong núi càng làm không gian thêm tĩnh mịch.
Tần Giai Nhiễm nằm yên bất động trên giường, hơi thở đều đặn và dài.
Nếu không phải đôi mắt sáng quắc lấp lánh trong bóng tối thì trông cô chẳng khác gì đang ngủ say.
Bên ngoài cửa thỉnh thoảng vang lên những tiếng xì xào khe khẽ, còn xen lẫn vài câu bàn tán nhỏ.
Tần Giai Nhiễm nghe thấy những từ như “người ngoại quốc”, “mất mặt”, “không ngờ”...
Vài phút sau, tia sáng mờ mờ hắt