⬅ Trước Tiếp ➡

nở nụ cười như có như không.
Anh nâng hai ngón tay, chú Thụy lập tức hiểu ý, đưa hộp thuốc lá đến.
Anh tắt chế độ hiển thị video bên phía mình, ngả người ra sau một cách biếng nhác.
Ngón tay cái bật nắp hộp thuốc, rút ra một điếu, tùy ý châm lửa.
Ánh lửa nhảy nhót phản chiếu lên đường nét sắc lạnh của anh nhưng chỉ trong giây lát đã tắt ngúm.
Anh rít một hơi, từ từ nhả khói, khóe môi nhếch lên tạo thành một nụ cười giễu cợt, giọng nói trầm thấp nhưng không che giấu được sự cao ngạo "Mang cả bốn cô cháu gái đến, nhà họ Tần bọn họ coi tôi là gì hả?" Chú Thụy chỉ biết lắc đầu bất lực.
Khi đón khách dưới sảnh, nhìn thấy bốn cô gái xinh đẹp bước xuống xe, ông ấy đã không khỏi cạn lời.
Nhà họ Tần thế này thật quá mất mặt mà.
Ông ấy trấn an "Cậu cũng đừng bận tâm.
Chẳng phải bà cụ đã nói rồi sao?
Sau này sẽ không nhắc lại chuyện hôn sự này nữa, cậu cứ tùy ý xử lý, chỉ cần làm cho có lệ là được." Quyền thế và phú quý của nhà họ Tạ, ai mà nỡ buông tay cơ chứ?
Chỉ cần có một chút cơ hội, bọn họ sẽ dốc hết sức bấu víu, mong giữ chặt cả đời không buông.
"Sắp xếp bọn họ ở đâu?" Tạ Tông Nguyệt khẽ phủi tàn thuốc, hỏi.
"Dự định đưa lên phòng khách tầng hai.
Tôi nói cậu còn có một cuộc họp, để bọn họ chờ một lát." Tạ Tông Nguyệt gật đầu, rít thêm một hơi nữa rồi nhíu mày, dập tắt điếu thuốc vào đĩa đựng bã cà phê.
"Bên tôi còn hai tiếng nữa." Chú Thụy gật đầu "Được, tôi sẽ đi thông báo cho bọn họ." Dứt lời, chú Thụy khẽ cúi mình, xuống dưới lầu đón khách, dẫn cả đoàn đến phòng khách tầng hai, đồng thời ra lệnh cho người giúp việc đem trà và bánh ngọt đến.
Cùng lúc đó, cuộc họp video xuyên quốc gia cũng vừa kết thúc.
Trong phòng họp, Tần Giai Thiến cứ bồn chồn không yên như ngồi trên đống lửa, ngay cả Tần Thư Nhàn, người luôn giữ được vẻ điềm tĩnh, cũng thoáng lộ vẻ sốt ruột.
Cả hội đồng đã phải chờ đợi gần một tiếng đồng hồ, giữa chừng chỉ có một người giúp việc người Philippines vào thêm trà.
Tần Giai Thiến níu lấy cô ta không cho đi, nhưng rồi đành bất đắc dĩ buông tay vì hỏi gì đối phương cũng không biết.
"Ông ơi, chẳng lẽ anh Tạ không chịu gặp chúng ta..." Tần Giai Thiến khoanh tay bĩu môi, cứ chờ thêm một hai tiếng nữa, với cái cơ địa da dầu này, mặt cô ta chắc chắn sẽ tróc hết phấn, còn mặt mũi nào mà gặp người khác nữa.
Tần Giai Đồng đang uể oải dựa trên ghế sofa, khẽ cười lạnh một tiếng, sau đó nhỏ giọng phun ra hai chữ "Ngu xuẩn." "Nếu không phải vì chị gây chuyện thì chúng ta có phải ngồi đây chịu lạnh không hả " Tai Tần Giai Thiến cực kỳ thính, nghe vậy lập tức nhướng mày đáp trả.
"Thôi im hết đi, đứa nào cũng vậy, còn chút dáng vẻ gì của một tiểu thư khuê các nữa không hả?
Đưa các cháu đến đây không phải để bêu xấu " Tần Đạt Vinh quát lớn, phòng khách lập tức chìm vào im lặng.
"Đồng Nhi, xin lỗi em gái đi " Tần Đạt Vinh lạnh nhạt liếc nhìn Tần Giai Đồng.
Tần Giai Đồng cắn môi, vẻ mặt cao ngạo, song sự kiêu ngạo trong lòng cô ta đã bị biến cố đêm qua làm giảm đi một nửa.
Lúc này, mỗi giây mỗi phút cô ta đều đang sống trong giày vò, hoàn toàn không biết điều gì đang chờ đợi mình phía trước, mà điều không biết luôn là thứ khiến


⬅ Trước Tiếp ➡