Phương Viên có chút lo lắng, liền nói với Cố Khuynh Thành "Giám đốc, em thấy tên Uông Thành đó trông rất đáng sợ, cảm xúc hình như cũng không ổn định.
" "Ừm, vì vậy công ty càng không thể giữ cậu ta lại.
" "May mà lần này chúng ta đã kịp thời vạch mặt, cũng xem như trong cái rủi có cái may.
" "Phải rồi, lần này công của em rất lớn, chị sẽ ghi lại vào thưởng hiệu suất.
" " Phương Viên vui mừng reo lên "Oa, giám đốc, chị tốt quá rồi, cảm ơn chị Em yêu chị quá đi mất " "Đi làm việc đi.
" "Tuân lệnh " Thế nhưng, không ai ngờ tới được.
Ngay lúc Phương Viên đẩy cửa bước ra, gương mặt của Uông Thành bỗng chốc xuất hiện ngay trước mắt.
Một khuôn mặt đầy u ám, lửa giận ngút trời.
Dáng vẻ đó khiến người ta chỉ nhìn thôi cũng thấy lạnh sống lưng.
"Á.. " Phương Viên hoàn toàn không kịp phản ứng, lập tức hét lên một tiếng, hoảng hốt lùi lại.
Uông Thành chộp lấy cô, rồi mạnh tay hất văng ra.
Đầu Phương Viên đập mạnh vào góc bàn, máu chảy lênh láng, lập tức ngất lịm.
"Viên Viên... " Cố Khuynh Thành hét lên, lập tức chạy đi lấy điện thoại.
Khoảnh khắc nguy hiểm ập đến, cô không nghĩ ngợi gì mà gọi ngay cho Mộ Đình Kiêụ
Nhưng đầu dây bên kia lại vang lên giọng của Thẩm Đường "Khuynh Thành, Đình Kiêu đang bận một chút.
Nếu là chuyện công việc, cô có thể nói với tôi, tôi sẽ chuyển lời.
" "Không phải, là tôi... " " Câu nói sau của Cố Khuynh Thành còn chưa kịp thốt ra.
Bỗng nhiên, chiếc cổ mảnh mai của cô đã bị Uông Thành siết chặt.
Cô gần như không thở nổi, cố sức vùng vẫy đập mạnh vào người cậu ta.
Thế nhưng Uông Thành càng bóp chặt hơn, gương mặt càng lúc càng lạnh lẽo đáng sợ.
"Cố Khuynh Thành à Cố Khuynh Thành, tại sao tất cả mọi người cô đều có thể đối xử tốt, chỉ trừ tôi.
" "Tiểu Lý làm sai, cô có thể bao dung cậu ta; Tiểu Vương phạm lỗi, cô vẫn mềm mỏng nói chuyện; ngay cả cô lao công quét dọn, cô cũng đối xử như người nhà.
" "Cô tốt với tất cả mọi người, chỉ trừ tôi " "Tại sao? Hả? Tại sao lại đối xử tàn nhẫn với tôi như vậy... đi chết đi Cố Khuynh Thành rất muốn trả lời.
Nhưng, cả gương mặt cô đã đỏ bừng lên một màu đỏ thẫm, gần như không thể thở nổi.
Uông Thành vẫn điên cuồng gào lên "Cố Khuynh Thành, mày đúng là một con tiện nhân, ai mày cũng có thể tha thứ, chỉ riêng tao là mày phải diệt cùng giết tận.
" "Tao đã cho mày cơ hội rồi, là chính mày không biết trân trọng" "Được Nếu vậy thì đừng trách tạo độc ác, tất cả đều là mày tự chuốc lấy " Do thiếu oxy, đầu óc Cố Khuynh Thành đã choáng váng, thậm chí sắp mất đi ý thức.
Nhưng ngay lúc cô tuyệt vọng nhất.
Cô bỗng nhìn thấy, cuộc gọi gọi cho Mộ Đình Kiêu vẫn chưa ngắt.
Cô đưa tay ra, cố gắng vươn tới.
Đồng thời, dồn hết chút sức lực cuối cùng trong cơ thể, khàn giọng gắng gượng thốt ra mấy từ "Đình Kiêu, cứu em, cứụ.. " Rất nhanh, đầu dây bên kia vang lên giọng nói.
Là giọng của Thẩm Đường "Đình Kiêu, điện thoại của anh reo, em vừa nghe giúp một chút, anh không phiền chứ.
" "Ai gọi vậy?" "Là Khuynh Thành gọi tới, hình như là chuyện công việc.
" Nghĩ tới việc hai người vừa mới cãi nhau, lại nhớ đến việc cô luôn dồn hết tâm sức cho công việc, Mộ Đình Kiêu rõ ràng không có hứng thú.
"Em lỡ tay ngắt cuộc gọi rồi, hay là anh gọi lại đi.
" Thẩm Đường nói.