Lần này bàn bạc hôn sự của bọn họ, cả hai bên cha mẹ đều tới cùng đương sự là anh và Sở Thiên Tâm, ngoài ra còn có con trai của anh và Hạ Tinh Hà.
Lúc Hạ Tinh Hà và anh ly hôn, con trai của bọn họ đã được 1 tuổi, mà hiện tại, cậu nhóc kia cũng đã 4 tuổi.
"Tôi thấy ngày mồng 2 tháng 10 là ngày tốt, vừa khéo vào ngày Quốc Khánh, không bằng chúng ta cứ tổ chức hôn lễ vào ngày đó đi." Mẹ của Tịch Mục Bạch, bà Tịch cười nói.
Mẹ Sở vui vẻ gật đầu: "Vừa hay tôi cũng chọn đúng ngày kia. Cứ quyết định thế nhé, ngày cưới chúng ta liền định vào hôm đó. Mục Bạch, Thiên Tâm, hai con không có ý kiến gì chứ?"
"Không có vấn đề gì ạ, tất cả đều nghe theo quyết định của người lớn." Sở Thiên Tâm ngượng ngùng gật đầu.
Tịch Mục Bạch không sao cả nói: "Mọi người quyết định là được."
"Ừ, thế cứ định ngày vào hôm đó nhé, trong khoảng thời gian này chúng ta cũng có thời gian để chuẩn bị hôn lễ. Thiên Tâm, cuối cùng thì lần này con cũng thành con dâu bác rồi." Bà Tịch kéo tay Sở Thiên Tâm, cười cực kỳ vui vẻ.
Sở Thiên Tâm là bà ta nhìn lớn lên, dù tính tình hay năng lực, bà ta đều rất thích.
Lại vừa khéo con bé cũng thích Mục Bạch nhà bà ta, có thể có một cô con dâu như thế này, bà ta vui vẻ bao nhiêu miễn phải bàn.
Sở Thiên Tâm cũng rất vui vẻ, thậm chí trong lòng còn mừng như điên.
Đúng vậy, cuối cùng cô ta cũng được gả cho Tịch Mục Bạch.
Cuối cùng thì người đàn ông này cũng thuộc về cô ta, giấc mộng của cô ta sắp thực hiện được rồi.
"Choang - -" Ngay lúc đang vui vẻ, ly nước trái cây trong tay Tịch Lâm liền rơi xuống, vỡ thành nhiều mảnh nhỏ, nước trái cây bắn lên làm bẩn quần áo của cậu.
"Tiểu Lâm, sao con lại không cẩn thận thế?" Bà Tịch nhẹ giọng trách cứ.
"Tiểu Lâm, con không sao chứ?" Sở Thiên Tâm cầm khăn tay muốn giúp cậu lau quần áo, nhưng Tịch Lâm nhanh chóng nhào vào trong lòng Tịch Mục Bạch, tránh được động tác của cô ta.
Sở Thiên Tâm xấu hổ, bàn tay dừng lại giữa không trung.
"Con dẫn thằng bé đi rửa sạch ạ." Tịch Mục Bạch ôm cậu nhóc ra khỏi phòng bao, đến toilet.
Trong toilet, Tiểu Lâm bị anh đặt nửa ngồi trên bồn rửa tay.
Cái đùi nhỏ của cậu nhóc kia lắc lư trong không trung, cái đầu rũ xuống, không biết đang nghĩ gì.
Tịch Mục Bạch lấy khăn lau nước trái cây trên người cho cậu nhưng Tiểu Lâm đột nhiên kháng cự đẩy tay anh ra.
"Sao vậy?" Tịch Mục Bạch nhàn nhạt nhìn cậu, "Ngay từ đầu cảm xúc của con đã không bình thường, một câu cũng không nói, rốt cuộc là làm sao?"
Tiểu Lâm vẫn cúi đầu không nói lời nào như cũ.
Tịch Mục Bạch nâng đầu cậu lên, chống lại hai mắt quật cường của cậu.
…………..
Đứa trẻ không có mẹ
Anh nhíu mày: "Tịch Lâm, rốt cuộc thì con làm sao?"
"Con không thích dì Sở." Tiểu Lâm mím môi trực tiếp nói thẳng.
Tịch Mục Bạch liền hiểu suy nghĩ của cậu.
"Con không muốn cha cưới dì ấy?"
"..." Cậu nhóc kia không nói chuyện, xem như chấp nhận rồi.
"Vì sao lại không thích dì ấy?" Tịch Mục Bạch hỏi lại, "Dì ấy đối xử với con cũng được mà."
Cũng bởi vì Sở Thiên Tâm đối xử không tệ với Tịch Lâm cho nên anh mới đồng ý kết hôn cùng cô ta, dù sao anh cưới ai cũng không sao cả, đằng nào cũng chẳng tìm được người thích hợp.
Người trong nhà đều thích Sở Thiên Tâm, Sở Thiên Tâm lại quen biết anh từ nhỏ, cộng thêm cô ta đối xử với Tiểu Lâm cũng tốt, cho nên việc chọn cô ta là thuận theo lẽ tự nhiên.
Nhưng anh không nghĩ tới, Tiểu Lâm lại không thích cô ta.
"Dì ấy vì lấy lòng cha cho nên mới đối tốt với con, dì ấy coi con là công cụ để lấy được tình cảm của cha."
Tịch Mục Bạch tối sầm mặt lại, "Sao con lại nói chuyện khó nghe thế?"
"Lời thật bao giờ cũng khó nghe!" Cảm xúc Tiểu Lâm có hơi kích động, "Dù sao con có nói gì thì cha cũng đâu có để ý, cho nên cha cưới ai với con cũng là người thừa."
Cậu nhảy xuống khỏi bồn rửa tay, giận dỗi định rời đi.
"Đứng lại - -" Tịch Mục Bạch lạnh giọng ra lệnh, "Tịch Lâm, thái độ này của con là ai dạy hả? Lễ phép của con đâu, sao con lại dám nói chuyện với cha như vậy?"
Tiểu Lâm vốn đã không vui, bị anh dạy dỗ lại càng buồn bực.
Cậu xoay người quật cường nhìn anh, đôi mắt đen láy không hề có chút tình cảm.
"Đứa trẻ không có mẹ không phải đều không lễ phép sao?"
Tịch Mục Bạch sửng sốt...
Chờ đến lúc anh lấy lại tinh thần, Tiểu Lâm đã chạy ra ngoài.