Vì kiếm tiền Hạ Tinh Hà đã làm rất nhiều việc.
Dọn vệ sinh, rửa chén, phục vụ... Phàm là những công việc lao động chân tay có thể kiếm tiền, cô đều đã làm.
Nhưng mỗi lần đều vì tính cách trầm tính, ít nói của mình mà cô bị người ta bắt nạt, sau đó bị xa lánh khiến cho mỗi công việc cô làm đều không được lâu.
3 năm qua, cuộc sống khốn khó khiến cô trở nên già nua, tiều tụy.
Chỉ mới 25 tuổi như hoa như ngọc, cô lại giống như người phụ nữ đã 35 tuổi.
Nghĩ đến dáng vẻ của Hạ Tinh Hà ngày hôm qua, Tịch Mục Bạch thừa nhận, anh quả thật bị kích động.
Anh thật sự không nghĩ tới, ngắn ngủn 3 năm không gặp, cô liền trở thành một người mà anh gần như không biết.
Nếu không phải ngày hôm qua vừa khéo gặp phải, chính anh cũng không biết cô đã phải chịu nhiều cực khổ như vậy...
Nhưng anh không hiểu, không phải cô có cầm theo một khoản tiền nuôi dưỡng sao?
Cho dù có tiêu xài thế nào cũng không hết được trong một đêm mới đúng.
Tịch Mục Bạch hơi sầm mặt, xem ra trong đó nhất định có ẩn tình gì mà anh không biết rồi...
...
Lúc Tịch Mục Bạch xuống lầu, người trong nhà đều đã dậy và đang dùng bữa sáng.
Ngày hôm qua Tiểu Lâm ngủ quá sớm, cậu là người thứ nhất rời giường, Tịch Mục Bạch mới vừa ngồi xuống, cậu cũng đã ăn xong.
"Dẫn cậu chủ nhỏ đi học đi." Tịch Mục Bạch căn dặn người làm trong nhà.
“Vâng.” Người giúp việc gật đầu, dẫn Tiểu Lâm rời đi.
Mẹ Tịch cầm chiếc thìa sứ ăn cháo, bà ta nghi ngờ hỏi anh: "Hôm qua sao lại đột nhiên rời đi thế? Nhân vật chính là con rời đi để mẹ và cha con ở lại khách sạn có bao nhiêu mất mặt con biết không."
"Không phải con đã nói, thân thể Tiểu Lâm không thoải mái sao. Mẹ..." Tịch Mục Bạch nhìn bà, muốn nói lại thôi.
Mẹ Tịch cười hỏi: "Sao vậy? Muốn nói cái gì?"
Tịch Mục Bạch nhàn nhạt hỏi: "Năm đó Hạ Tinh Hà có cầm khoản tiền nuôi dưỡng kia không?"
Bàn tay cầm thìa của mẹ Tịch khẽ dừng lại, sắc mặt có phần không tốt...
Thấy phản ứng này của bà, Tịch Mục Bạch liền biết Hạ Tinh Hà căn bản không hề cầm tiền nuôi dưỡng đi.
"Tiền nuôi dưỡng cũng không đưa cho cô ấy, sao mẹ không nói với con?" Hại anh cho rằng mấy năm qua, Hạ Tinh Hà sống cực kỳ tốt.
Sau đó anh liền yên tâm thoải mái chẳng đoái hoài gì đến việc đi điều tra tình huống của cô.
Nếu không phải ngày hôm qua ngẫu nhiên gặp được cô, anh còn chẳng hay biết gì.
Sắc mặt mẹ Tịch rất lạnh, bà ta thản nhiên nói: "Cũng không phải mẹ không cho cô ta, là cô ta không cần."
"Vì sao mẹ không nói cho con biết?"
"Vì sao phải nói cho con biết, con đã ly hôn với cô ta rồi, mẹ lại không muốn nhìn thấy hai đứa có dính dáng gì không cần thiết. Chính cô ta không cần, vậy cũng liên quan gì đến chúng ta."
…………….
Tiếng gõ cửa cực kỳ lễ phép
Tịch Mục Bạch trầm giọng nói, "Có nói như thế nào cô ấy cũng là mẹ của Tiểu Lâm. Cho dù có ly hôn rồi cũng không thể để cô ấy trải qua những ngày tháng khó khăn như vậy được."
Mẹ Tịch nhíu mày, "Là chính cô ta không cần. Tính cách của người phụ nữ kia cũng không phải con không biết, vừa ngang ngạnh lại cổ quái. Sau khi gả vào nhà họ Tịch chúng ta, luôn cau có mặt mày, nói cô ta hai câu cô ta liền không phục. Có gì cũng để trong lòng không chịu nói, bầu không khí trong gia đình đều vì cô ta mà dần trở nên khó chịu. Đồ cô ta đã không cần, có là ai đưa thì cũng vậy thôi. Tiền nuôi dưỡng cô ta không cần, chẳng lẽ mẹ còn phải dúi vào tay cô ta sao?"
"Nhưng mẹ cũng nên nói với con một tiếng..."
"Mục Bạch, cuộc hôn nhân của con và cô ta là một sai lầm. Là do cha con hồ đồ, bị người ta làm cho mụ mị đầu óc nên mới định cuộc hôn nhân này cho con. Bắt con cưới cô ta, cũng đã khiến con rất ấm ức rồi. Khó khăn lắm cô ta mới chủ động ly hôn, sao mẹ có thể để cho con và cô ta tiếp tục dây dưa được nữa. Nhưng con yên tâm đi, một người lớn như cô ta, có tay có chân, không đói chết được."
Đúng là không đói chết, nhưng quả thật sống không hề tốt...
Tương lai nếu Tiểu Lâm biết những chuyện này, nhất định sẽ rất giận bọn họ.
Tịch Mục Bạch không ăn mà đứng dậy nói: "Con đến công ty đây."
"Con còn chưa ăn sáng mà." Mẹ Tịch kinh ngạc, nhưng Tịch Mục Bạch cũng không quay đầu lại mà đi thẳng ra ngoài.
"Bà xem đi, tôi đã nói với bà là đừng lừa nó rồi, hiện tại Mục Bạch đã biết, trong lòng nhất định sẽ không thoải mái." Cha Tịch Mục Bạch, Tịch Giang Sơn không vui quở trách.
Mẹ Tịch trừng mắt, "Chuyện này có thể trách tôi sao? Muốn trách thì trách ông đi, u mê hồ đồ định hôn nhân cho con trai, lại sĩ diện đến chết cũng không cho phép từ hôn. Kết quả liền ép hai đứa chúng nó ở bên nhau, cuộc sống hôn nhân không hề hạnh phúc."
Tịch Giang Sơn cũng cực kỳ hối hận, "Cha của Tinh Hà từng cứu mạng tôi, hơn nữa lúc đó ông ấy cũng sắp chết rồi, tôi nỡ lòng nào từ chối ông ấy chứ. Tôi đâu có biết, hai đứa trẻ lại không hợp nhau. Thôi, sau này tôi sẽ không nhúng tay vào hôn nhân của Mục Bạch nữa, sẽ để cho nó tự mình chọn."
"Chọn cái gì mà chọn, không phải đã chọn Thiên Tâm rồi sao. Thiên Tâm làm người rất được, tôi nhìn con bé lớn lên từ nhỏ, chẳng có cô con dâu nào tốt hơn nó đâu..." Nhắc tới Sở Thiên Tâm, mẹ Tịch liền cười đến vui vẻ.
...
Sáng sớm tỉnh lại, Hạ Tinh Hà liền cảm thấy thân thể càng thêm suy yếu.