Chương 14
(chủ nhóm - Tiểu Khả: Mọi người nghĩ thông một chút, nhiệm vụ hoàn thành? Nhánh nhiệm vụ hoàn thành? Không cần mạng? Nhìn tên nhóm của chúng ta, chỉ cần có thể sống tiếp! Sống đến chín mươi chín! Các người không có thảm chút nào, ngẫm lại những nhóm bên cạnh kia, bắt đầu so sánh các người hạnh phúc hơn nhiều, đến, cùng niệm với tôi—— tôi có thể làm được! Tôi có thể làm được! Tôi có thể làm được! )
( Đại thái giám - Ninh Lăng đã cấm nói của chủ nhóm. )
Loại thao tác cấm nói này lập tức làm Giang Đường bối rối một lát, "Anh ấy là chủ nhóm đó."
Mặt Satan kiêu ngạo: "Chỉ cần cô sống được lâu, cũng có thể nhận được quyền hạn, trước khi cô chưa tới, mỗi ngày Tiểu Khả đều bị chúng tôi cấm nói."
Vua thây ma cũng tiếp lời: "Đúng vậy, vợ hiền mẹ tốt cô phải nỗ lực, bây giờ cô là người ở tầng thấp nhất trong nhóm chúng ta."
Người ở tầng thấp nhất Giang Đường Đường: ". . ."
Sau khi trải qua trò chuyện thân thiện với thành viên trong nhóm, Giang Đường cũng không tiếp tục oán giận mình thảm, dù sao có khối người thảm hơn cô, bây giờ cô phải đi hoàn thành một nhánh nhiệm vụ khác, gặp mặt người đàn ông thứ ba, nói rõ chia tay.
(1/3):
Sau khi trải qua trò chuyện thân thiện với thành viên trong nhóm, Giang Đường cũng không tiếp tục oán giận mình thảm, dù sao có khối người thảm hơn cô, bây giờ cô phải đi hoàn thành một nhánh nhiệm vụ khác, gặp mặt người đàn ông thứ ba, nói rõ chia tay.
Cô cảm thấy nhiệm vụ này có quỷ, rất có thể ở trong quá trình đi gặp lại đụng phải Lâm Tùy Châu, dù sao trong nội dung câu chuyện, Lâm Tùy Châu có chuẩn bị mà đến, thành công bắt gian.
Vì để tránh cho tình huống như thế xảy ra, Giang Đường quyết định —— thay đổi thời gian và địa điểm.
Cô lấy điện thoại di động ra tìm kiếm ra số liên lạc người kia, sau khi gửi tin nhắn cho Viên Phong, xách giỏ ra ngoài.
Giang Đường chọn địa điểm là bến tàu Loan Tử, vừa đến nơi, bến tàu nhiều người, đoàn người dày đặc, dù cho Lâm Tùy Châu phát hiện, cô cũng có thể giải thích rõ, thứ hai, nếu như Viên Phong làm ra chuyện manh động, cô cũng tiện cầu cứu và chạy trốn.
11 giờ đúng, Giang Đường xuất hiện ở bến tàu, liếc mắt một cái liền phát hiện người đàn ông trẻ tuổi lén lén lút lút.
Nhìn thấy Giang Đường lại đây, người đàn ông trẻ tuổi đè thấp vành nón màu đen, hai tay đút túi bước nhanh đi tới.
Anh kéo Giang Đường lại, không nói hai lời liền muốn dẫn cô đi vào góc.
"Ai, anh buông tôi ra."
Giang Đường lo lắng mình sẽ gặp bất trắc, cảnh giác kéo anh ta lại.
Người đàn ông trẻ tuổi rốt cục ngẩng đầu lên.
Đó là một khuôn mặt tiêu chuẩn của gã đàn ông tồi tệ, mắt to, cằm nhọn, râu ria xồm xàm vừa nhìn chính là đã lâu không chăm sóc.
Anh ta đang nhìn cô, trong con ngươi là thấp thỏm, bất an, mơ hồ còn hổ thẹn.
"Chúng ta. . . Chúng ta đến quán cà phê bên kia thảo luận, nhiều người ở đây, bị nhìn thấy làm sao bây giờ."