Chương 2
Càng quan trọng là gương mặt đó, mày kiếm mắt sâu, dưới sóng mũi là bờ môi có độ dày thích hợp, một giọt lệ chí có hồn tô điểm dưới khóe mắt anh, càng hiện ra anh tuấn bức người.
Người đàn ông mới vừa tắm xong, chưa lau khô sợi tóc màu đen còn rơi giọt nước, giọt nước trong suốt từ sau tai lướt xuống trước ngực, cực kỳ gợi cảm mê người.
Hốc mắt anh thâm thúy, khóe mắt hơi cụp xuống, con ngươi đen nhánh lãnh khốc, đang nhàn nhạt nhìn cô.
Bị đôi mắt đen nhánh này nhìn chăm chú, Giang Đường hơi nhíu lại lông mày, không lên tiếng.
Trong lúc giằng co, cánh cửa chạm trổ theo phong cách phục cổ bị lực lớn lạch cạch một tiếng đẩy ra.
Đi tới chính là hai đứa bé, đứa lớn là con trai bốn, năm tuổi, có mái tóc xoăn mềm mượt xoã tung, khuôn mặt nhỏ trắng nõn, ngũ quan càng giống Giang Đường đến mấy phần. Cậu bé đang gian nan ôm một cái bánh bao nhỏ di động, cô bé nhỏ kia cực kỳ tinh xảo đẹp đẽ, mặt tròn vo, mắt tròn vo, linh động ngây thơ như là búp bê sứ.
(2/3):
Đi tới chính là hai đứa bé, đứa lớn là con trai bốn, năm tuổi, có mái tóc xoăn mềm mượt xoã tung, khuôn mặt nhỏ trắng nõn, ngũ quan càng giống Giang Đường đến mấy phần. Cậu bé đang gian nan ôm một cái bánh bao nhỏ di động, cô bé nhỏ kia cực kỳ tinh xảo đẹp đẽ, mặt tròn vo, mắt tròn vo, linh động ngây thơ như là búp bê sứ.
Giang Đường trong lúc nhất thời nhìn đến ngây ngẩn, chậm chạp không hoàn hồn.
"Em gái khóc lóc muốn tìm ba." Bé trai giơ bé gái lên trước mặt người đàn ông, "Lâm Tùy Châu ba không quan tâm em ấy, em ấy cứ khóc mãi phiền chết rồi."
"Ô. . . Ôm một cái. . ."
Cô gái nhỏ mở hai tay như củ sen ra, miệng kìm nén oan ức nhìn anh.
Đáy mắt lạnh nhạt của người đàn ông rõ ràng có một chút nhu hòa, khom lưng ôm lấy con gái, đưa tay xoa xoa tóc cậu bé, nói: "Lương Thâm, không cho phép nói em gái phiền, cũng không cho phép gọi thẳng tên của ba."
Cậu bé không đồng ý hừ một tiếng, quay đầu nhìn về phía Giang Đường, yên tĩnh đối diện với cô mấy giây sau, giơ tay làm mặt quỷ một cái, sau đó vắt chân lên cổ chạy xa.
Giang Đường: ". . ."
Đứa nhỏ chết tiệt.
Lâm Tùy Châu ôm cô bé ra ngoài, lúc sắp rời đi, cô gái nhỏ vốn oan ức đột nhiên ôm lấy cái cổ người đàn ông, chụt một tiếng hôn lên mặt anh, cuối cùng học dáng vẻ anh trai cũng làm cái mặt quỷ đối với cô, mười phần ý vị khiêu khích.
Giang Đường: ". . ."
Hai cái đứa nhỏ chết tiệt.
Có điều. . .
Giang Đường đột nhiên nắm lấy một trọng điểm.
Cái đứa nhỏ tiết chết kia vừa nãy gọi người đàn ông kia là Lâm Tùy Châu?