Chương 21
"Vì sao không phải ba ba?" Cô gái nhỏ tha thiết mong chờ nhìn cô, dáng dấp vô cùng oan ức.
Khuôn mặt Giang Đường lạnh lùng, cởi dép đi vào, kéo mở cái ghế ngồi ở trước mặt cô bé, "Ba ba sẽ không tới, sau này mỗi ngày buổi tối đều sẽ là mẹ kể chuyện trước khi ngủ cho con."
Lương Thiển ngẩng đầu lên, chưa từ bỏ ý định hỏi: "Vậy ôm chúc ngủ ngon thì sao?"
Giang Đường: "Cũng là mẹ."
Lương Thiển vẫn là chưa từ bỏ ý định: "Vậy hôn chúc ngủ ngon thì sao?"
Giang Đường: "Vẫn là mẹ."
". . ."
Oa.
Lương Thiển rốt cục nhịn không được, ngửa đầu khóc lớn thành tiếng.
"Tôi không muốn mẹ, tôi muốn ba ba!"
"Tôi muốn ba ba ——! !"
"Mẹ là người phụ nữ xấu, tôi muốn ba ba!" Đứa nhỏ khóc nức nở sắc bén, Giang Đường bị ầm ĩ làm màng tai tê dại, trước mắt Lương Thiển một bên khóc một bên đạp Giang Đường, trong miệng không ngừng mắng cô là người phụ nữ xấu.
(2/3):
"Mẹ là người phụ nữ xấu, tôi muốn ba ba!" Đứa nhỏ khóc nức nở sắc bén, Giang Đường bị ầm ĩ làm màng tai tê dại, trước mắt Lương Thiển một bên khóc một bên đạp Giang Đường, trong miệng không ngừng mắng cô là người phụ nữ xấu.
Cô lùi về phía sau, hai tay vòng qua ngực yên tĩnh nhìn Lương Thiển, dù sao đây cũng không phải do cô sinh, tùy tiện con bé kêu gào, cô động đậy coi như cô thua.
Rốt cục.
Tiếng khóc thê thảm của Lương Thiển gây nên hai anh em ở phòng bên cạnh chú ý, Lâm Lương Thâm đầu tiên là lén lén lút lút kéo cửa ra liếc nhìn, nhìn xem bóng lưng Giang Đường, cậu không khỏi rụt cái cổ lại, ban ngày bị dọa hoảng sợ lần thứ hai xông lên đầu.
Lâm Lương Thâm cẩn thận khép cửa lại, giương nanh múa vuốt chạy xuống lầu dưới.
"Ba! Mẹ ngược đãi trẻ em!"
"Mẹ đang đánh Thiển Thiển! !"
Đang xoa bóp mắt, tay Lâm Tùy Châu run run một cái, đầu ngón tay đâm vào nhãn cầu.
Anh hơi dùng sức chớp mắt, "Không nên nói lung tung."