⬅ Trước Tiếp ➡
(1/2):
 
"Nếu như bây giờ tôi từ chối nhiệm vụ thì sao?"
 
Tiểu Khả: "Cô sẽ qua đời tại chỗ."
 
Giang Đường: ". . ."
 
Bây giờ đi cho người chuẩn bị quan tài còn kịp không?
 
Hẳn là không kịp.
 
Giang Đường than thở xuống giường, trước tiên cô vào phòng tắm tắm một cái, sau đó ngồi trước bàn trang điểm tút tát dung nhan, nói đúng ra. . . Là dịch dung.
 
Bản gốc là người không thích trang điểm, bàn trang điểm tinh xảo trống rỗng, ngoại trừ mỹ phẩm dưỡng da đơn giản ra, chỉ có hai cái son môi và một hộp phấn mắt, ngay cả Mascara cũng không có.
 
Cô trang điểm nền xong, tinh tế nhìn chăm chú mình trong gương.
 
Khuôn mặt này thì ra giống cô đến bảy phần, bây giờ xem ra cũng không xa lạ gì, chỉ là so với cô trước đây, khuôn mặt hời hợt trước mắt này quá mức yêu diễm, như là bình hoa trưng bày ở trong quầy, nhìn một chút thì tinh xảo kinh diễm, nhìn thêm hai lần liền chán ngấy.
 
Lại tôn lên cái tính tình đà điểu của bản gốc kia, cũng khó trách Lâm Tùy Châu chỉ yêu cơ thể của cô, không động được tâm.
 
Giang Đường lấy phấn mắt màu đất trang điểm mắt, tiếp theo lên son môi, sau khi xõa tóc dài xuống, đứng dậy từ trong tủ quần áo lấy ra một cái áo đầm màu đỏ mới tinh. Cô thân cao 168, trước ưỡn sau cong, chân dài, áo đầm thắt eo phác hoạ ra thể hình hoàn mỹ của cô rất tốt.
 
Cuối cùng xịt nước hoa, giơ tay vén lại tóc, dù sao phải đi "Chịu chết", nghi thức cũng phải nặng hơn.
 
Cảm nhận mùi hương thoang thoảng vờn quanh người, Giang Đường xoay người ra ngoài.
 
Nhà của Lâm Tùy Châu chính là biệt thự lớn ba tầng, hành lang trải thảm mềm mại, hai bên vách tường treo tranh có giá trị không nhỏ, trong góc còn đặt một chậu Thiên Điểu màu xanh phỉ thúy.
 
Lúc đang đi tới thì nghe thấy phía sau có người nói chuyện.
 
"Mẹ."
 
Giang Đường vừa quay đầu lại, nhìn thấy tiểu thiếu gia mặc tây trang màu đen.
 
Cậu bé hoàn toàn kế thừa tướng mạo của Giang Đường và Lâm Tùy Châu thật tốt, tóc đen mềm mại, màu da trắng nõn, ngũ quan tuy rằng không có nẩy nở, trên khuôn mặt lại để lộ ra trơn bóng như ngọc.
 
"Chào buổi sáng, mẹ."
 
Cô nhìn tiểu thiếu gia trước mắt, nhớ tới đây là "Con lớn nhất" của cô Lâm Sơ Nhất, năm nay mới vừa tròn sáu tuổi, lúc trước sinh non, bản gốc sinh ra cậu bé thì xuất huyết nhiều, suýt nữa mất mạng, có thể chính vì như thế, Lâm Tùy Châu không có ly hôn với cô, mà thái độ của con lớn nhất đối với cô cũng khá là ôn hòa.
 
"Mẹ trang điểm sao?" Lâm Sơ Nhất ngẩng đầu lên đánh giá cô, con ngươi đen bóng chân thành ấm áp, "Kỳ thực mẹ không trang điểm ưa nhìn nhất, dù sao. . . Dâm bụt ra khỏi nước, vẻ đẹp khắc tự nhiên."
 
Giang Đường: ". . ."
⬅ Trước Tiếp ➡