Triệu Chấn Vũ đứng trên nóc xe, sắc mặt khó coi nhìn chằm chằm vào một đoàn xe bỏ hoang chen chúc phía trước, đoạn đường tắc nghẽn không lớn, chỉ cỡ 2m, ngoại trừ xe điện ra, xe gì cũng không qua được.
Anh ta cắn răng mắng khẽ một tiếng "Đệt Lại bị phá hỏng rồi ”
Tận thế ập đến quá đột ngột, rất nhiều thành thị không có năng lực phản kháng rơi vào tay giặc tại chỗ, cũng liên tiếp tê liệt với tốc độ cao. Người bình thường muốn đi về phía Nam, đi đầu quân vào căn cứ lớn còn đang vận hành bình thường, khó khăn nhất chính là giao thông.
Lâm Vi Nhiên coi như bình tĩnh "Chặn bao xa vậy?”
“Hai cây số " Triệu Chấn Vũ nhảy từ nóc xe xuống, mặt mày tràn ngập phiền não, "Chúng ta phải xốc từng chiếc từng chiếc lên, mới có thể mở ra một con đường.”
Nếu Ngô Chí còn ở đây, hai tay hắn có thể lật tung một chiếc xe, có thể tiết kiệm không ít công sức... Nhưng hắn đã chết rồi.
Triệu Chấn Vũ hận không thể xách đầu sỏ gây chuyện ra đánh một trận.
“Làm sao bây giờ?”
Lâm Vi Nhiên nhìn về phía Tư Triết theo bản năng, người phía sau bình tĩnh nói "Chuyển đi, chúng ta còn có dị năng, hai km không tính là dài.”
“Còn có người bình thường đi theo phía sau, để cho bọn họ cũng tới giúp sức.”
“Được." Lâm Vi Nhiên vỗ vỗ bả vai Triệu Chấn Vũ, "Đường bị chặn kín mà thôi, cũng không phải lần đầu tiên chúng ta gặp phải, không có việc gì.”
Chính là bởi vì không phải lần đầu tiên, cho nên mới có so sánh
Triệu Chấn Vũ nghiêm mặt thả ra một dòng nước, ném chiếc ô tô bỏ hoang chắn ở phía trước sang hai bên, trong lòng càng nghĩ càng khó chịụ
Trong lòng bực bội, làm việc cũng không thoải mái. Vừa vặn, một thân ảnh quen thuộc lóe vào tầm mắt của anh ta nan là người đàn ông trung niên thường xuyên dùng tinh thạch tạp hệ đổi đồ ăn ở chỗ anh ta, hôm trước còn đổi một bao khoai sọ nhỏ với anh ta.
Khoai sọ sao… Vậy thì chắc hẳn vẫn còn...
Triệu Chấn Vũ đảo tròng mắt, gọi người tới, thấp giọng nói vài câụ
“... Nghe rõ chưa?”
Người đàn ông trung niên xoa xoa tay "Nghe rõ rồi, nhưng thù lao này…”
Triệu Chấn Vũ lấy ra hai gói khoai sọ nhỏ, giống như đuổi ăn mày ném vào trong lòng người đàn ông trung niên "Nếu anh làm cho tôi hài lòng, cho anh thêm mấy gói cũng không phải là không được.”
Người đàn ông trung niên vô cùng biết ơn rời đi, xoay người lập tức biến thành một khuôn mặt thối.
Hai bao khoai sọ bé tí, có thể làm gì?
Nhưng còn hơn là chết đói.
...
Tắc nghẽn hai km cuối cùng đã đả thông chừa ra một con đường, Tô Tô đi theo những người khác lật tung mấy chiếc xe hư hỏng, lúc này mới vỗ vỗ tay phủi tro bụi, yên lặng bò trở về xe tải.
Thịt bò khô trong miệng đã ngậm đến mềm nhũn, sau khi nuốt vào trong bụng, giảm bớt vài phần đói khát khó chịụ
Lúc cô không chú ý tới, con rắn đen bò lên núi lăn lộn một vòng rồi lười biếng quay trở về.
Nó mới vừa ngậm ra một con thỏ ngu xuẩn ở trong bụi cỏ, sau khi cắn chết, nó mở cái miệng to như chậu máu ra nuốt vào trong dạ dày, giờ phút này no đến nỗi không thể động đậy, núp ở dưới ghế xe tải lười biếng híp mắt giả ngủ.
Nó không đi ra, Tô Tô quả thực thở phào nhẹ nhõm.
Hôm nay cô thật sự không ép ra nổi một chút dị năng nào nữa, con rắn đen tham lam này có thể thỏa mãn thì quá tốt rồi.
Dọn dẹp xong tắc nghẽn, đoàn xe không bao lâu đã đến khu phục vụ tiếp theo.
Vẫn chỉ có duy nhất mấy dị năng giả được đi vào trong cửa hàng tiện lợi, Tô Tô đợi đến khi bọn họ đều đi vào, đứng dậy đi về một hướng khác.
Có người ôm mục đích giống với cô, lục tục tìm kiếm những căn phòng khác.
Tô Tô tìm đúng một căn phòng, vừa mới chuẩn bị đẩy cửa mà vào, đột nhiên bị người nào đó thô lỗ đẩy trên mặt đất.
“Cút ngay ”