Gạo nấu thành cơm, anh ta xem cô còn già mồm cãi láo cái gì
Cảnh này giống như kiếp trước, nhưng cũng không giống.
Tô Tô rất rõ ràng, cô có lẽ không còn chờ được con rắn độc đã cứu mình. Trong lúc tuyệt vọng, cô nhân lúc Ngô Chí cởi thắt lưng, cắn mạnh vào tay anh ta.
“A ”
Ngô Chí đau đớn buông tay, cô gái bị giam giữ đã như con lươn trơn tuột thoát ra ngoài.
Đau đớn chỉ làm cho anh ta buông lỏng vài giây, tỉnh táo lại, anh ta liền sải bước lớn để đuổi theo, một đôi bàn tay to sắp hung ác kéo lấy tóc Tô Tô... Trong thời khắc mấu chốt, ai cũng không nghe được tiếng sột soạt rất nhỏ phát ra từ trong bụi cỏ bên chân.
Dường như có thứ gì đó đang bò bên trong.
“A a a a a a ”
Tiếng kêu thảm thiết còn nghiêm trọng hơn vừa rồi vang tận mây xanh, làm một đám chim đang nghỉ ngơi giật mình bay tán loạn.
“Rắn Có rắn ”
Ngô Chí cảm thấy có thứ gì đó lạnh lẽo trơn trượt bò qua chân, lập tức mắt cá chân truyền đến cơn đau dữ dội. Anh ta không còn bận tâm đến Tô Tô, cuống cuồng xắn ống quần, sờ thấy dấu răng rắn cắn trên mắt cá.
Xong rồi, không phải là rắn độc đấy chứ?
Anh ta vội ngẩng đầu lên, chỉ vào Tô Tô đang trốn bên cạnh, vài từ rít qua kẽ răng.
“Lại đây Hút máu độc ra cho ông đây ”
Dưới ánh trăng, Tô Tô kinh hãi nhìn anh ta, phát hiện chỉ trong vài giây, trên trán Ngô Chí đã đổ mồ hôi to bằng hạt đậu, ngay cả giọng nói cũng yếu đi nhiềụ
Diễn biến giống hệt kiếp trước
Nếu như con rắn cắn anh ta là cùng một con, như vậy thì qua mười giây nữa, môi Ngô Chí sẽ tím tái, ngã xuống đất co quắp không dậy nổi...
Cô quá lâu không có động tĩnh, Ngô Chí tức giận đến mức đầu óc choáng váng, muốn nhấc chân kéo cô tới, nhưng mơ hồ cảm thấy bước chân cũng loạng choạng.
Cắn anh ta, chẳng lẽ là rắn độc cực độc?
Ngô Chí ở nông thôn đã từng thấy có người bị rắn độc cắn, tối đó đã chết.
Bịch
Tô Tô nhìn Ngô Chí ngã trên mặt đất, đôi mắt nhỏ của hắn ta lúc này mở to hết cỡ, đang nhìn chằm chằm vào cô.
"Hút ra cho tao, hút ra cho tao "
Cô gái xinh đẹp yếu đuối, từng bước từng bước lùi về phía sau, ngày càng xa người đàn ông đang rất cần giúp đỡ.
“Tôi sẽ không giúp anh.”
“Anh chết, cũng đáng đời.”
Lời này, rơi vào bên tai Ngô Chí bây giờ giống như ác quỷ đòi mạng.
Thân thể của hắn càng ngày càng lạnh, môi cũng bắt đầu run rẩy, đại não choáng váng còn nhớ rõ mình bị trúng độc rắn, rất có thể sẽ chết ở chỗ này.
“Cầu xin cô, cầu xin cô cứu tôi... Giúp tôi hút nọc rắn ra…”
Súc sinh sắp chết, tất nhiên cũng sẽ sử dụng chữ "cầú này.
Làm lại một lần, Tô Tô cũng cảm thấy vô cùng vui sướng, sau khi sống lại tích góp từng tí một những áp lực và tuyệt vọng, giờ phút này được vơi đi hơn phân nửa.
Cách mấy chục mét, cô lẳng lặng nhìn chằm chằm Ngô Chí, nhìn chằm chằm khuôn mặt đáng hận của hắn, nhẹ giọng nói "Tôi sẽ không giúp anh hút ra, cũng sẽ không giúp anh gọi người. Chỉ có anh chết, tôi mới có thể sống yên ổn.”
“Mày... Oa ”
Một búng máu độc trào ra từ bên miệng, Ngô Chí còn muốn nói gì đó, trong cổ họng chỉ truyền ra âm điệu khàn khàn "khục khục". Hắn hoảng sợ bóp cổ mình, tay kia theo bản năng đập xuống đất.
Hắn muốn cầu cứu, nhưng không ai cứu hắn.
Ngô Chí trừng to mắt, hắn đã chết, dáng vẻ giống hệt như kiếp trước.
Lúc này Tô Tô mới nhận ra mình đã hít một hơi dài. Nhưng trong lòng cô cũng không thấy nhẹ nhõm hơn chút nào.
... Anh chết rồi, còn tôi?
Đường sống của cô, lại ở nơi nào?