Trước mặt Diệp Hoằng Duệ và Chu Ánh Vinh, cả hai đều ăn ý tỏ ra hòa hợp và yêu thương nhau
khiến người ta không thể nhìn ra một sơ hở nào.“Nếu cháu không có việc gì quan trọng thì cứ gác chuyện của công ty sang một bên rồi đưa Uyển nhi đi chơi vài ngày đi.” Diệp Hoằng Duệ nhìn Diệp Hạo Hiên rồi nói.
Diệp Hạo Hiên không trả lời, mà quay đầu nhìn Đường Uyển cười hỏi “Em muốn đi đâu chơi?”
Đường Uyển rất thức thời đáp “Quên đi, anh mới vừa nhận chức, trong công ty còn nhiều chuyện chưa hoàn thành. Chờ khi nào xong xuôi hết công việc rồi đưa em ra ngoài du lịch cũng được "
Sau đó, cô đưa mắt nhìn Diệp Hoằng Duệ cười hỏi "Đối với đàn ông mà nói sự nghiệp là quan trọng nhất. Ông nội ông xem cháu nói có đúng không?”
Lời nói của Đường Uyển khiến Diệp Hoằng Duệ cảm động không thôi, ông vội vàng khen ngợi “Không ngờ cháu còn trẻ mà lại suy nghĩ thấu đáo như vậy "
Lúc này, Chu Ánh Vinh cũng bước tới mỉm cười nhìn Đường Uyển “Thật là một cô gái tốt Chỉ tiếc là..."
Nói đến đây.
Bà bỗng dưng dừng lại, lông mi hơi rủ xuống, thương hại nhìn Đường Uyển.
"Không có gì đáng tiếc cả. Mặc dù con từ nhỏ đã không có cha mẹ nhưng con vẫn sống tốt mà không phải sao?" Đường Uyển cười nói với Chu Ánh Vinh.
Diệp Hạo Hiên một tay đút túi quần, tay kia cầm quả táo, vừa nhai vừa thích thú xem kỹ năng diễn xuất tuyệt vời của Đường Uyển.
Trong khoảng thời gian tiếp theo.
Diệp Hạo Hiên và Đường Uyển đều tiếp tục duy trì hình thức ở chung hòa hợp và yêu thương bên ngoài, nhưng trong lúc riêng tư, ngay cả khi đối mặt với nhau thì không ai nói một lời nào.
Mỗi đêm.
Diệp Hạo Hiên vẫn nằm trên sàn phòng ngủ còn Đường Uyển thì ngủ trên giường, hai người nước sông không phạm nước giếng.
Trong công ty, hai người hoàn toàn đều là mối quan hệ giữa ông chủ và nhân viên. Những nhân viên trong công ty không biết câu chuyện bên trong nên đều khen ngợi Diệp Hạo Hiên công tư phân minh, không hề thiên vị với vợ mình chút nào.
Trong thời gian này.
Sau khi quan sát Diệp Hạo Hiên kỹ càng thì Diệp Hoằng Duệ đã hoàn toàn yên tâm. Vì vậy mỗi ngày ông lại ra ngoài tập thể dục, sau đó ở nhà uống trà và xem tin tức giết thời gian, sống một cuộc sống nhàn nhã.
Tuy nhiên, khi mọi chuyện tưởng chừng đang diễn ra theo chiều hướng tốt đẹp thì một cái tít giải trí lại như một quả bom phá vỡ cuộc sống yên bình êm ấm của gia đình họ Diệp.
"Loảng xoảng..." Một âm thanh giòn giã vang lên.
Diệp Hoằng Duệ đập vỡ một chiếc ly trên bàn trà, cánh tay khẽ run lên, ông bấm điện thoại gọi cho Diệp Hạo Hiên lớn tiếng mắng “Mày lập tức cút về đây cho tao "
Màng nhĩ của Diệp Hạo Hiên đều bị ông cụ quát đến phát đau anh vội vàng nói "Được rồi. Ông nội, cháu sẽ về nhà ngay đây. Ông ngàn vạn lần đừng tức giận. cháu lập tức về nhà giải thích rõ ràng với ông.”
Nghe Diệp Hạo Hiên nói năng ngọt xớt, cơn tức giận trong lòng ông cụ càng bùng cháy hơn, lạnh lùng nói tiếp "Cho mày nửa tiếng. Nếu anh không về đúng giờ thì cẩn thận tao đánh gãy chân mày "
"Ông nội ông yên tâm Nửa tiếng nữa cháu nhất định sẽ có mặt ở nhà." Diệp Hạo Hiên thu lại vẻ cợt nhả, nghiêm túc cam kết với Diệp Hoằng Duệ.