Có việc gấp, Diệp An Kỳ muốn thuê tạm một phòng ở tạm.
Cô mua một chiếc điện thoại di động, gọi điện cho chủ nhà trên tờ quảng cáo thuê nhà.
Chủ nhà hẹn cô lập tức đến xem phòng, Diệp An Kỳ đến xem thử, căn phòng cũng không quá tệ, giá cũng rẻ.
"Được, tôi sẽ thuê phòng này." Cô không xem nhà tiếp theo nữa, rất thoải mái quyết định.
Chủ cho thuê nhà cười nói: "Trước hết chúng ta đi đến ủy ban đăng ký đã, cô có mang thẻ căn cước không?"
Diệp An Kỳ khó hiểu: "Đi đến ủy ban xã đăng ký?"
Chủ cho thuê nhà gật đầu: "Ừ, đây là mệnh lệnh mà trưa nay chính phủ mới ban bố. Từ hôm nay trở đi trước khi mọi người thuê phòng đều phải đi đăng ký. Không đăng ký sẽ bị phạt tiền."
Diệp An Kỳ vừa nghe vậy thì đã nghi ngờ là Dạ Thích Thiên đang giở trò.
"Tại sao phải đi đăng ký?"
"Nghe nói là có vài người và một nữ phạm nhân cực kỳ ác chạy trốn nên cả thành phố đều phải phối hợp tìm họ."
"..." Cô chắc chắn đây là do Dạ Thích Thiên giở trò.
Chủ cho thuê nhà còn nói: "Đặc biệt là khách trọ nữ thì càng phải đi đăng ký, cứ thấy người đáng ngờ thì có thể tố cáo, nếu như bắt được đúng người còn được thưởng một triệu."
Nói đến đây, chủ thuê nhà nhìn Diệp An Kỳ một chút: "Cô này, tôi nghe thấy giọng cô không giống là người ở đây, cô từ đâu đến?"
Diệp An Kỳ nhíu mày, ánh mắt thản nhiên: "Làm sao, nghĩ tôi là tội phạm bỏ trốn sao?"
"Hì hì, không có đâu, sao mà có thể là cô được."
Diệp An Kỳ không muốn nói nhảm với anh: "Hôm nay tôi không mang theo thẻ căn cước, nếu như tôi không thích phòng trọ nào khác thì hai hôm nữa sẽ quay lại."
"Đi đi, chỉ cần chưa có ai thuê thì lúc nào cô cũng có thể đến tìm tôi."
Diệp An Kỳ chào tạm biệt chủ cho thuê nhà, nhanh chóng rời đi.
Dạ Thích Thiên đáng chết, quyền lực của anh lớn vậy sao, chính phủ cũng nghe theo anh.
Vậy thì tiêu rồi, cô đừng mơ có thể thuê được phòng.
Xuất trình giấy tờ tuỳ thân
Diệp An Kỳ nghi ngờ, cho dù là ở khách sạn hay nhà trọ, hình nhưđều gặp chuyện giống như vậy.Cô đi thử một chút, thật đúng là vậy......
"Khách sạn chúng tôi một đêm 88 tệ (~300.000vnd), yêu cầu có thẻ căn cước, và chụp lại một tấm ảnh toàn thân." Nhân viên khách sạn nói với cô.
"Tại sao phải chụp ảnh toàn thân?"
"Tối hôm qua có vài phạm nhân nữ bỏ trốn, chúng tôi được thông báo, phải tiến hành chụp ảnh mỗi một người khách, sau đó gửi ảnh lên trang web của chính phủ. Chị yên tâm, ảnh chụp tuyệt đối sẽ không bị mất, nếu bị mất, chúng tôi sẽ chịu trách nhiệm pháp lý."
Diệp An Kỳ nhàn nhạt gật đầu: "Thì ra là như vậy."
Cô làm ra vẻ ghét bỏ trang trí cũ kỹ của khách sạn: "Tôi đi nơi khác xem, cảm ơn."
Ra khỏi khách sạn, Diệp An Kỳ lang thang trên phố, cơ bản không biết nên đi đâu.
Tất cả phòng trong thành phố không thể thuê, khách sạn nhà trọ cũng không thểở.
Chẳng lẽ muốn cô ban đêm xông vào nhà dân, hay là ăn ngủđầu đường?
Diệp An Kỳ không nhịnđược lại mắng Dạ Thích Thiên một trận.
......
Sắc trời dần tối.
Diệp An Kỳăn một bữa thật ngon, dựđịnh tới tiệm net ở tạm một đêm.
Trong thành phố chắc sẽ có mấy quán net chui, không cần thẻ căn cước.
Kết quả cô tìm mấy nơi, đều yêu cầu đăng ký bằng thẻ căn cước.
Không phải là quan net chui sao, cần thẻ căn cước làm quái gì?
Tóm lại, hiện tại ở thành phố B, nơi nào cần chứng minh danh mính đều phải có thẻ căn cước.
Diệp An Kỳ chưa kịp làm giả giấy tờ, nên không có cách nào đưa giấy tờ tuỳ thân ra.
Đứng trên đường, nhìn xe cộ và dòng người lui tới, Diệp An Kỳ ý thức được, có lẽ cơ bản cô không thể trốn thoát khỏi lòng bàn tay Dạ Thích Thiên.
Đối diện có một siêu thị rất lớn.
Diệp An Kỳ do dự một chút, sau đó đi về phía siêu thị ......
Ra ngoài siêu thị, cô bắt taxi đi sân bay.
Xem ra đêm nay chỉ có thểtạm ngủ lại một đêm ở sảnh sân bay.