Chương 17
hai tay.
Cô chắc chắn đồ mà Phí Nghi Châu gửi tới không thể có độc được.
Khỏi cần phải suy nghĩ xem xét liệu anh có ý đồ hãm hại cô hay không, hay nói cách khác, anh căn bản chẳng có động cơ gì để ra tay với cô cả.
Một nhân vật tầm cỡ, ở một vị trí khó có thể chạm vào như anh, dùng cụm từ ‘hai thế giới’ để miêu tả chẳng khác nào đang báng bổ, anh và cô phải là hai người ở hai chiều không gian khác nhau mới đúng.
Đối với Phí Nghi Châu, cô chỉ như một hạt bụi vô tình rơi vào tay áo anh, không đủ để khiến anh phải hao tâm tổn sức.
Ân Tô Tô nhấp một ngụm canh gừng, vị ngọt chảy trong miệng, trôi xuống cổ họng rồi đi vào dạ dày, ngay lập tức làm ấm chân tay và xương cốt của cô.
Cô cầm điện thoại lên.
Màn hình vẫn đang dừng lại ở giao diện tin nhắn, dòng tin nhắn ‘Canh giải rượu, không độc không hại’ được gửi tới từ một số lạ dường như đang chế giễu bản thân cô chín mươi phút trước vì đã tự bổ não suy nghĩ quá nhiềụ Sau khi do dự hết lần này đến lần khác, Ân Tô Tô cuối cùng cũng gõ được hai chữ Cảm ơn.
Rồi nhấn nút gửi.
Cách trung tâm thành phố Florence năm cây số về phía Bắc, tại phòng chờ riêng SVIP của sân bay Amerigo Vespucci.
Hà Kiến Cần vừa hoàn thành xong các thủ tục liên quan và quay về phòng chờ, tình cờ nhìn thấy một nụ cười hiếm thấy ở khoé môi Phí Nghi Châụ Là một trong những nhân vật có quyền hành quan trọng của Phí thị, Hà Kiến Cần có thể ngồi lên tới vị trí này, đương nhiên không phải là một kẻ vô tích sự.
Anh ấy nắm rất rõ về những sự tồn tại xung quanh Phí Nghi Châu, chuyện không nên tò mò thì không được hỏi, chuyện không nên nhìn thì phải nhắm mắt làm ngơ, chuyện không nên nghe thì bịt tai giả điếc.
Mọi vấn đề cá nhân mà sếp không đề cập tới đều được Hà Kiến Cần tự động đưa vào phạm vi ‘ba không’.
Hà Kiến Cần cụp mắt đi về phía trước và nói “Thưa sếp, lộ trình đã được lên kế hoạch, việc phối hợp với phía sân bay cũng đã hoàn tất, chúng ta có thể khởi hành bất cứ lúc nào.” Nụ cười trên gương mặt Phí Nghi Châu nhạt đi, anh trở lại dáng vẻ lạnh lùng, cao ngạo thường ngày.
Anh im lặng, rời mắt khỏi màn hình điện thoại, nghiêng đầu nhìn bầu trời với những đám mây trắng ở bên ngoài cửa sổ phòng chờ, đột nhiên anh hỏi “Hình như cuối tháng năm Phí Văn Phạm đầu tư vào một bộ phim điện ảnh, tiến triển đến đâu rồi?” Phí Văn Phạm là con trai thứ tư của nhà họ Phí, một mình điều hành ba công ty giải trí lớn, cũng là người khoa trương nhất trong số bảy anh chị em, dăm bữa nửa tháng lại thấy xuất hiện trên trang nhất của khắp các mặt báo.
Nay thì bị chụp được ảnh đi ăn chơi nghỉ dưỡng ở Hawaii với một nữ siêu sao Hollywood, mai lại thấy bị bắt gặp đi ngắm tuyết ở Hokkaido với nữ diễn viên nổi tiếng thế giới.
Theo như cách nói của cậu thiếu gia thứ tư nhà họ Phí thì đấy không phải gọi là phong lưu, đấy gọi là yêu nghệ thuật.
Cũng may sao, Phí Văn Phạm thích chơi thì chơi hết mình, nhưng trong kinh doanh thì anh ấy cũng có đầu óc khá nhạy bén.
Tất cả các dự án nghỉ dưỡng mà anh ấy chỉ đạo ở Nam bán cầu đều thành công rực rỡ.
Cũng chính vì thành tích này mà