Chương 19
ủi mình nên cũng chỉ mỉm cười, không hỏi gì thêm.
Lương Tĩnh cũng không nhắc đến chuyện không vui này nữa, bèn chuyển chủ đề “Hôm kia chị mới nhận được một kịch bản, tuy chỉ là một bộ phim chiếu mạng nhỏ thôi nhưng mà thiết lập nhân vật cũng khá ổn.
Chị đã giúp em hẹn kịch chiều nay đi thử vai, lát nữa em xem thử kịch bản rồi chuẩn bị chút nhé.” Không giành được danh hiệu từ thương hiệu lớn thì cũng phải đi làm để kiếm cơm chứ, diễn viên thuộc tầng lớp như cô thì không có tư cách mà kén cá chọn canh.
Ân Tô Tô rất tự giác trả lời “Em biết rồi.” Buổi thử vai vào buổi chiều diễn ra khá thuận lợi.
Kỹ năng diễn xuất của Ân Tô Tô thật ra khá tốt nhưng cô lại không được may mắn cho lắm, cô đã hai lần được đề cử giải Nữ diễn viên phụ xuất sắc nhất nhưng rồi đều bị loại.
Cũng may là trời sinh tính cách của cô khá lạc quan, dù trời có sập thì cũng có thể dùng làm chăn bông mà đắp, dần dần cô cũng đã nghĩ thông, rằng ngành giải trí là một lĩnh vực có thu nhập cao, có thể kiếm cơm ở trong cái giới này là đã ổn hơn rất nhiều người rồi, không cần phải bị quá ám ảnh bởi sự nổi tiếng.
Con người ấy mà, phải biết hài lòng thì mới sống hạnh phúc được.
Buổi thử vai diễn ra tại một khách sạn năm sao ở trung tâm thành phố, đoàn làm phim rất chú trọng đến hình thức nên đã thuê một địa điểm đặc biệt để gặp gỡ tất cả các diễn viên được mời.
So với nhóm diễn viên ít tên tuổi kia thì Ân Tô Tô lại trở thành người có địa vị cao nhất.
Sau khi gặp mặt giám đốc sản xuất, về cơ bản nữ chính đã được định là Ân Tô Tô.
Kết thúc buổi thử vai, nhà Lương Tĩnh có việc nên cô ấy đã đi về trước, buổi chiều Ân Tô Tô cũng không có việc gì nên đã quyết định cho trợ lý duy nhất của mình nghỉ phép, còn cô thì định quay về chung cư để ngủ bù.
Dư âm của cơn say của bữa tiệc ở Florence để lại quá là dai dẳng, dù đã về nước được một tuần rồi nhưng thỉnh thoảng cô vẫn cảm thấy đầu và bụng mình khó chịụ Tháng bảy ở Bắc Kinh có thể nói là một mùa nóng bức kinh khủng.
Lúc đi ra ngoài cô bắt gặp xe của Lương Tĩnh, chị Lương đi mất rồi, cô chỉ đành có thể bắt taxi về nhà.
Trong nhà vệ sinh ở tầng một của khách sạn, cô đeo khẩu trang, kính râm, mũ che nắng, Ân Tô Tô trang bị đầy đủ rồi mới chậm rãi bước ra bên ngoài.
Sau khi đi vòng quanh đài phun nước ở cửa, cô ngáp ngắn ngáp dài, đang định lấy điện thoại ra bắt xe thì cô cảm nhận thấy một bóng người.
Ban đầu cô cũng không mấy để ý, chỉ vô thức quay đầu lại liếc nhìn một cái.
Nào ngờ bóng người đó đi thẳng về phía cô và mỉm cười gọi “Cô Ân Tô Tô.” Ân Tô Tô “?” Giọng nói rõ ràng và êm tai, cách phát âm cũng rất đặc biệt, không phải tiếng phổ thông chuẩn mà có pha chút tiếng Quảng Đông.
Ân Tô Tô thắc mắc, nhìn chằm chằm vào anh chàng cao ráo đẹp trai mặc vest trước mặt, mãi sau mới chợt nhớ ra.
Đây là anh chàng đã đưa danh thiếp cho cô vào tối hôm đó, là anh trợ lý.
“Xin chào anh…” Ân Tô Tô nhanh chóng tháo kính râm và khẩu trang sau khi định thần lại, cô vừa chào hỏi một cách lịch sự, vừa bối rối