Chương 28
nói tiếp “Tôi là nhân viên của đoàn làm phim Phàm Độ , muốn mời cô tới thử vai, là vai nữ chính ạ.” Ân Tô Tô tưởng mình nghe nhầm, cô hỏi lại “Đoàn làm phim nào cơ?” Người bên kia lặp lại “Đoàn làm phim Phàm Độ .” Ân Tô Tô biết Phàm Độ , đây bộ phim thần thoại sử thi được hợp tác đầu tư bởi phía Trung Quốc và phía Mỹ, thuộc dự án cấp S của công ty giải trí hàng đầu trong ngành – Phi Phạm, do đạo diễn nổi tiếng trong nước Khương Thành Văn đảm nhiệm vai trò đạo diễn, Nhạc Trình đảm nhiệm sản xuất phim.
Dự án siêu khủng mà lại mời diễn viên quèn như cô đi thử vai nữ chính?
Khuôn mặt trong sáng của Ân Tô Tô lộ vẻ mù mờ.
Cô giơ di động lên, ngơ ngác ngoái đầụ Tình cờ trên bảng tuyên truyền trong bãi đỗ xe có mấy tấm áp phích tuyên truyền chống lừa đảo do công an Thủ đô dán.
Ân Tô Tô lập tức cúp điện thoại, cô nghĩ bụng, bọn lừa đảo thời nay đúng là không từ bất cứ thủ đoạn nào.
Sau đó số điện thoại nọ gọi lại năm lần bảy lượt, Ân Tô Tô đề cao cảnh giác nên không bắt máy nữa.
… Nhờ ơn của ly cà phê ban nãy, đêm nay Ân Tô Tô mất ngủ tới ba giờ sáng.
Cũng may ngày hôm sau không có thông báo, Ân Tô Tô ngủ một mạch đến khi mặt trời khuất bóng.
Nếu không phải lúc hai giờ chiều bị tiếng chuông điện thoại quấy rầy mộng đẹp thì chắc cô ngủ mê man đến sẩm tối luôn.
Bị người khác gọi dậy khỏi giấc nồng, Ân Tô Tô bực bội, cô tiện tay cầm điện thoại lên, chẳng buồn nhìn tên người gọi đã nghe máy, vừa mở miệng là bật một tràng câu hỏi cáu gắt “Ai đấy?
Có chuyện gì thì nói mau đi ” Đối phương nghe xong im lặng vài giây, sau đó ống nghe truyền đến một giọng nói lạnh lùng mà thanh cao, cực kỳ êm tai của quý ông “Xin lỗi cô Ân, quấy rầy em nghỉ ngơi rồi.” Ân Tô Tô “…” Cơn buồn ngủ của Ân Tô Tô thoắt cái đã biến mất không thấy tăm hơi.
Cô gần như bật dậy khỏi giường, hoang mang đưa điện thoại ra xa nhìn thử, trên màn hình cuộc gọi hiển thị rõ ràng Anh Phí trọn bộ sản phẩm Xuân Hạ mới nhất .
Ân Tô Tô hít sâu một hơi, trước mắt tối sầm suýt ngất xỉụ Một lúc sau, cô cố gắng xoa dịu sự hối hận nổi sóng trong lòng, kéo điện thoại ra xa một xíu, hắng giọng rồi đưa điện thoại lại áp lên tai, nói bằng chất giọng ngọt ngào và dịu dàng nhất kiếp này “Anh Phí ạ, chào buổi chiềụ” Phí Nghi Châu ở bên kia im lặng một thoáng, sau đó hỏi “Em có cần ngủ thêm một lúc nữa không?” Giọng nói đều đều như mọi ngày, tuy anh đang hỏi nhưng không hề nghe thấy điểm xao động.
Ân Tô Tô xấu hổ, nghĩ thầm trong đầu rằng sang chiều rồi còn ngủ nghê gì nữa, anh tưởng cô là heo con đấy à?
Cô nói “… Tôi đã chuẩn bị dậy rồi.” “Được.” Phí Nghi Châu nói dứt khoát “Tôi ở số 14 ngõ Chương Thụ, đối diện khu chung cư em ở.” Cậu cả Phí đích thân tìm tới cửa, cơ duyên tốt thế này rơi trên đầu Ân Tô Tô không khác gì lộc trời ban.
Ân Tô Tô chỉ khó hiểu một chốc, sau đó đầu cô nhanh chóng nhảy số đoán rằng anh đến vì chuyện bộ trang sức.
Mấy phút sau, cô trang điểm nhẹ nhàng và thay quần áo bằng tốc độ nhanh nhất, đeo kính râm với khẩu trang, đi thẳng đến nơi đối