Bắc Kinh Có Em
Chương 3
⬅ Trước Tiếp ➡

và khán giả nhìn thấy hơn.
Tam Kim Ảnh Hậu dùng để gọi nữ diễn viên chiến thắng hạng mục Nữ chính xuất sắc nhất ở cả ba lễ trao giải lớn là Kim Kê Trung Quốc , Kim Tượng Hồng Kông và Kim Mã Đài Loan .
"Đúng rồi, chị Lương." Chất giọng ngọt ngào của Ân Tô Tô kéo Lương Tĩnh ra khỏi mạch suy nghĩ miên man, trở về hiện thực.
Lương Tĩnh hoàn hồn "Hửm?" Ân Tô Tô vặn nắp chai rồi đổ một ngụm lớn nước lọc vào miệng, làm hai má phình to trông như một chú cá vàng.
Cô nuốt nước xuống bụng, hỏi "Em đã đóng máy rồi, khi nào ta về nước được ạ?" Đúng lúc này, "cộp cộp", một trận tiếng gõ cửa xe dồn dập vang lên.
Ân Tô Tô và Lương Tĩnh không hẹn mà cùng quay đầu lại, thấy là phó đạo diễn.
Lương Tĩnh lập tức nở nụ cười, khách sáo hỏi "Chào phó đạo diễn Từ, cho hỏi có chuyện gì không ạ?" Phó đạo diễn hơi nhíu mày, sắc mặt có phần khó xử.
Anh ta tần ngần mấy giây mới dám hỏi "À...
Cảnh tạm biệt lúc nãy không ổn, có thể phải quay lại ấy mà." "Quay lại?
" Ân Tô Tô ngạc nhiên trợn to mắt "Đạo diễn Trương nói qua rồi mà?
Sao tự dưng phải quay lại vậy?" Lương Tĩnh cũng thắc mắc "Đúng đấy phó đạo diễn Từ.
Có phải lối diễn của Tô Tô chúng tôi có vấn đề gì không?" Phó đạo diễn mím môi.
Anh ta nhìn Lương Tĩnh rồi lại nhìn Ân Tô Tô, mấy giây sau mới thở dài, nói nhỏ "Nói thật với hai cô, do chị Viện thấy cảnh lúc nãy quay Ân Tô Tô trắng hơn, đẹp hơn cô ta, giật spotlight của cô ta.
Tóm lại là cô ta nói thế này, hoặc là quay lại, hoặc là bỏ luôn cảnh của Ân Tô Tô." Ân Tô Tô "..." Lương Tĩnh "..." Lương Tĩnh vừa tức giận vừa thấy nực cười "Phó đạo diễn Từ à, diễn viên chúng tôi chỉ có hai cảnh diễn tất cả, không có lấy một câu thoại nào.
Chị Viện không cho chúng tôi trang điểm nên chúng tôi đã diễn với mặt mộc rồi.
Xin hỏi các anh còn muốn thế nào nữa?
Phải làm gì nữa mới không giật spotlight hả?" Thấy Lương Tĩnh nổi giận, phó đạo diễn không thể làm gì khác ngoài kéo cô ấy sang một bên, nhỏ giọng khuyên nhủ "Muốn trách thì phải trách diễn viên nhà cô xinh đẹp quá.
Ngay từ lần đầu tiên thấy Ân Tô Tô, chị Viện đã phản đối cô ấy diễn nhân vật này rồi, tôi khuyên hết nước hết cái cả buổi thì chị ta mới chịu đồng ý đấy Lương Tĩnh, chúng ta là bạn bè cũ nên tôi mới giúp cô.
Cơ hội này hiếm gặp lại lắm, chịu đựng thì rồi cũng qua thôi." Biết đạo lý châu chấu đá xe, Lương Tĩnh đành hỏi "Vậy theo ý của chị Viện đi, chị ta muốn chúng tôi làm gì?" Phó đạo diễn "Đánh kem nền màu đen." Yêu cầu quái đản này làm Lương Tĩnh tức giận đến mức cười khẩy.
Cô ấy còn muốn cãi nhau thêm nữa, nhưng một bàn tay trắng nõn, thon dài đã níu tay áo cô ấy, ngăn cô ấy lại.
Lương Tĩnh quay đầu, đúng lúc chạm phải đôi mắt trong veo, sáng ngời ánh lên nét cười êm ái của Ân Tô Tô.
Cô gái trẻ nhìn thẳng vào mắt Lương Tĩnh, cất giọng dịu dàng mà hết sức kiên định "Chẳng dễ gì chị mới kiếm được vai diễn này cho em.
Em không sao đâu, có cảnh quay là được rồi." ……….
Hôm sau, quả nhiên Ân Tô Tô bị thợ trang điểm bôi trét mặt thành một cục than đen thui.
Nhìn cảnh quay mới trên màn hình giám sát, Tần Viện hài


⬅ Trước Tiếp ➡