Chương 9
là không qua được, chúng ta phải tự cuốc bộ một đoạn thôi..." Lương Tĩnh vừa nói vừa tiến lại gần Ân Tô Tô, lúc ngẩng đầu mới nhìn thấy một người ngoại quốc chẳng biết xuất hiện bên cạnh nghệ sĩ nhà mình từ lúc nào.
Bộ âu phục đối phương đang mặc được thiết kế hết sức tinh xảo, thế nhưng vóc dáng của người này vạm vỡ đến đáng kinh ngạc Cao hơn một mét tám mươi, bờ vai rộng, cường tráng với cơ bắp săn chắc làm áo vest căng to đồ sộ.
Bên trái vầng trán còn có một vết sẹo dữ tợn đã cũ, nhìn bao quát sẽ thấy rất hung dữ, bặm trợn, trông chẳng giống người tốt chút nào.
Lương Tĩnh giật thót vì sự hiện diện của người thanh niên vạm vỡ ấy.
Cô ấy quay ngoắt sang nhìn Ân Tô Tô với vẻ cảnh giác và kinh hoàng, hỏi nhỏ "Ai vậy?" Ân Tô Tô vẫn chưa hết chóng mặt.
Cô day trán, không trả lời.
Lương Tĩnh nghi ngờ, quan sát Ân Tô Tô kỹ hơn.
Thấy cô nàng này nhắm mắt, hai má đỏ gay, hàng lông mày hơi chau lại, cô ấy sực nhận ra Ân Tô Tô đã say rượụ Lương Tĩnh đỡ trán, chẳng biết nên nói gì cho phải.
Lúc này, dường như nhận ra sự lo ngại của cô ấy, người thanh niên ngoại quốc bên cạnh cố gắng giải thích bằng giọng tiếng Anh hết sức ôn hòa "Đừng lo, tôi không phải người xấu đâụ Đêm đã khuya rồi, ông chủ của tôi thấy quý cô này một mình, sợ cô ấy gặp nguy hiểm nên sai tôi hộ tống cô ấy về nơi ở." Ở nơi đất khách quê người mà chỉ có một nữ quản lý chăm lo cho một sao nữ đã say khướt, đúng thật là không thể nhẹ dạ cả tin trước tình huống này được.
Vì vậy mà nghe người thanh niên nói xong, Lương Tĩnh không tin tưởng anh ấy ngay.
Cô ấy cầm cánh tay của Ân Tô Tô, trả lời người thanh niên "Cảm ơn ý tốt của anh và ông chủ của anh.
Xe của chúng tôi cách đây không xa, có tài xế và trợ lý đang đợi trên xe, không cần phiền anh đưa chúng tôi về đâụ" Song, người thanh niên vẫn kiên quyết nói "Xin lỗi, tôi nhất định phải tuân theo lời dặn của ông chủ." Lương Tĩnh từ chối hết lần này đến lần khác, vậy mà đối phương vẫn khăng khăng không chịu bỏ cuộc.
Sau vài giây giằng co, Lương Tĩnh ý thức được cứ tiếp tục thế này thì cũng chẳng được gì.
Không còn cách nào khác, cô ấy thở dài, đành phải nhượng bộ "Thôi được rồi, anh đi cùng chúng tôi đi.
Bên này." Ba người cùng nhau đi bộ đến nơi xe bảo mẫu đang đỗ.
Điều làm Lương Tĩnh bất ngờ là, mặc dù người thanh niên nước ngoài này có ngoại hình côn đồ là thế nhưng lời nói, cử chỉ của anh ấy lại vô cùng lịch lãm, thể hiện rõ mình là người có giáo dưỡng tốt.
Lương Tĩnh và Ân Tô Tô đi ở đằng trước, người thanh niên theo sát đằng sau mà không chút lơ là.
Từ đầu đến cuối, anh ấy luôn giữ khoảng cách vừa phải với hai người.
Mà khoảng cách này vừa bằng cánh tay người thanh niên, giúp anh ấy che ô cho hai người mà không gây bất cứ phiền hà nào.
Sự đối lập ấy làm Lương Tĩnh bất giác sinh lòng tò mò.
Cô ấy nhìn về phía người thanh niên đằng sau, hỏi "Có thể tiết lộ ông chủ nhà anh là ai không?" Người thanh niên trả lời xa cách "Xin lỗi, tôi chỉ có trách nhiệm hoàn thành nhiệm vụ được giao mà thôi." ……….
Mười hai giờ đêm, ngoại ô Florence.
Một ngôi biệt thự sang trọng tọa lạc