⬅ Trước Tiếp ➡

rách.
Tống Minh cũng không ngờ cô ấy lại nhanh cao trào đến vậy, dương vật vốn đã đến cực hạn lại bị cái lỗ mềm mại đang run rẩy vì cao trào từng đợt kẹp chặt, hơn nữa lại bị dòng nước dâm trong trào sau cơn cực khoái đó tưới lên, anh nảy ra suy nghĩ ác độc dùng sức đâm mạnh vài cái, khiến quy đầu ghim chặt vào sâu bên trong âm hộ dâm đãng, từng luồng tinh dịch đều bắn hết vào bên trong.
Sau cơn cao trào, Lữ Dao nằm nghiêng trên giường khẽ hé môi không ngừng thở dốc, mái tóc bị mồ hôi bết lại dính sát vào mặt cô ấy, khuôn mặt cũng ửng đỏ vì thỏa mãn tột độ, toàn thân cô ấy mềm nhũn không còn chút sức lực nào, hai chân mở rộng, vùng kín ướt đẫm, hỗn độn, giữa khe thịt trắng nõn chậm rãi chảy ra dòng tinh dịch hòa lẫn nước dâm.
Tống Minh cũng ướt đẫm mồ hôi, khoái cảm tột độ khi vừa xuất tinh là điều anh chưa từng nếm trải trong suốt nhiều năm qua, khoảnh khắc xuất tinh ấy, anh sướng đến mức đầu óc trống rỗng, cứ như thể toàn bộ thế giới đều không còn tồn tại, điều duy nhất anh có thể cảm nhận được chỉ là khoái cảm mê hồn truyền đến từ phía dưới.
Anh nằm bên cạnh Lữ Dao, hơi thở vẫn còn rất dồn dập, anh đặt tay lên mông cô ấy, vô thức bóp lấy từng thớ thịt mông săn chắc, đàn hồi, mãi một lúc sau, anh mới có thể mở miệng nói "Vợ à..
Hình như đã lâu rồi chúng ta không làm tình sướng đến mức này.." Toàn thân Lữ Dao mềm nhũn, giọng nói cũng trở nên vô cùng mềm mại, quyến rũ "Vâng..
Em cũng bị anh chịch sướng lắm, chồng.." Tống Minh hôn lên trán cô ấy, một lát sau anh mới nhớ đến Lăng Duyệt, anh ngẩng đầu nhìn thì thấy Lăng Duyệt đã không còn trong phòng.
Phải nửa giờ sau, hai người mới tắm rửa xong, cả hai mặc quần áo chỉnh tề bước ra khỏi phòng trị liệụ Lăng Duyệt ngồi trước bàn làm việc, thấy hai người bước ra thì mỉm cười với họ "Mời ngồi.
Hai vị cảm thấy thế nào về buổi trị liệu hôm nay?" Lữ Dao đỏ mặt không nói lời nào, Tống Minh cũng có chút ngại ngùng, đáp "Rất kỳ diệu, đây là cảm giác mà suốt nhiều năm qua chúng tôi chưa từng nếm trải, cứ như..
cứ như mở ra một thế giới mới vậy." Lăng Duyệt gật đầu "Đánh giá ban đầu của tôi là tình cảm của hai vị không có vấn đề lớn, chẳng qua là do sinh hoạt tình dục không hài hòa dẫn đến mối quan hệ trở nên nhạt nhẽo mà thôi, chỉ cần có thể cải thiện phương diện này thì mối quan hệ của hai vị có thể khôi phục như thuở ban đầụ" Lữ Dao cắn môi, nhỏ giọng hỏi "Vậy..
Có phải là sau này chúng tôi không cần đến nữa không?" Lăng Duyệt đặt bút xuống, cười nói "Tôi đề nghị hai vị nên đến thêm vài lần nữa, hôm nay mới chỉ là bước cơ sở, hai vị còn cần được củng cố thêm, nếu không, khi trở về hai vị sẽ chỉ dựa theo phương pháp của ngày hôm nay và rất nhanh sẽ lại cảm thấy nhàm chán, phải đến thêm vài lần để hình thành sự chuyển biến trong tư duy, đó mới được xem là cải thiện thực sự." Tống Minh cũng vội vàng phụ họa theo "Anh cũng thấy như vậy, vợ à, chúng ta vẫn nên thử thêm vài lần đi." Lữ Dao nhớ lại sự điên cuồng của mình trên giường vừa rồi, cô ấy cảm thấy vô cùng xấu hổ, cô ấy không hiểu vì sao mình lại như thể đã hoàn toàn thay đổi thành một người khác, đừng nói là khẩu


⬅ Trước Tiếp ➡