Chương 11
Nhưng mà rất nhanh cô đã hoàn toàn thất vọng, không phải Trần Dương, mà là bác sĩ Lương.
Một tin nhắn rất đơn giản nhưng lại khiến Quý Đình Đình rất xấu hổ.
"Hôm nay đừng mặc quần lót khi ra ngoài, kích thích độ nhạy cảm của âm đạo."
Cô nhìn điện thoại, nhìn đi nhìn lại mấy lần, mới xác định mình không nhìn nhầm.
Cả ngày không mặc quần lót?
Trời ạ Thật là quá xấu hổ
Nhưng tối hôm qua vừa mới có một chút kết quả, cô không dám trái lời bác sĩ Lương.
Vào mùa hè Quý Đình Đình hay mặc váy liền vì Trần Dương nói rất thích cô mặc váy, nhìn vừa nữ tính vừa có khí chất, nhưng hôm nay chắc cô không mặc váy liền được rồi.
Phần lớn váy liền đều có chất vải rất mỏng, dễ bị gió thổi bay. Chỉ cần gió thổi qua sẽ lộ. Cho nên bình thường cô đều mặc quần lót và mặc thêm lớp quần bảo vệ bên trong cho kín đáo.
Nhưng rõ ràng, hôm nay cô phải thay đổi toàn bộ.
Quý Đình Đình đứng ở tủ quần áo tìm mãi, cuối cùng cũng tìm được một chiếc áo sơ mi màu trắng và chân váy đen bó sát người.
So với váy y tá, váy này càng ôm sát người hơn, bao chặt lấy cái mông cong của cô. Lúc mặc vào, cô sẽ không sợ bị lộ hàng.
Chỉ cần cô đi đường chú ý một chút, chắc là sẽ không bị lộ đâụ
Vì không mặc quần lót nên Quý Đình Đình đi rất chậm, vừa đi vừa kẹp chặt 2 chân.
Cũng may cô rời khỏi nhà từ sớm nên vẫn có thể bắt kịp tàu điện ngầm thường ngày cô vẫn ngồi.
Tuyến tàu điện ngầm này vừa đúng từ nhà cô đến bệnh viện. Tàu điện ngầm là phương tiện đi làm thuận tiện nhất với cô vì không bị tắc đường hay kẹt xe.
Quý Đình Đình vừa mới lên tàu đã theo thói quen đi đến cửa bên kia, tìm cây cột dựa vào đợi đến trạm kế tiếp.
Đây là kinh nghiệm ngồi tàu điện ngầm bao lâu nay của cô. Nếu đứng sát ở đầu xe vào sẽ rất dễ bị va chạm cơ thể khi có người lên xe, còn nếu đứng quá sâu bên trong, lúc xuống xe có nhiều người sẽ rất khó đi xuống, cho nên lựa chọn tốt nhất vẫn là đứng đối diện cửa.
Hôm nay tàu rất đông người, Quý Đình Đình chỉ đứng một lúc đã bị đám đông người đi lên đẩy dựa sát vào sau cánh cửa.
Ngay sau đó, cô nhận ra có một bàn tay to lặng lẽ đưa đến trước ngực cô, bóp lên vú cô.
Ngay lập tức, Quý Đình Đình vừa tức giận vừa sợ hãi.
Phía trước là cửa, chung quanh đều là người, cô hoàn toàn không thể tránh được.
Bất đắc dĩ, cô đành phải dùng sức đẩy cánh tay kia ra, đồng thời khoanh tay ra phía trước ngực, bảo vệ ngực mình.
Tay người kia bị cô đẩy ra. Cô lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng không may mắn được bao lâu, người kia lại quay lại.
Hắn lại lần nữa dán cây gậy cứng vào mông cô, thậm chí còn dám bóp mông cô.
Bởi vì váy bó sát vào người, hôm nay cô còn không mặc quần lót nên cô có thể cảm nhận rõ hình dạng vật kia, còn có tiếng thở dốc thô nặng của người đàn ông.
"Đừng " Sắc mặt cô tái nhợt, dưới đáy lòng kêu gào.
Nhưng vô dụng, người kia vẫn tiếp tục.
Hắn hình như cực kỳ hưng phấn, không ngừng chọc dương vật vào huyệt nhỏ qua lớp váy.
Bởi vì sợ hãi, cả người Quý Đình Đình nổi da gà.
Cô muốn kêu cứu, nhưng lại không thể phát ra tiếng động.
Nhỡ may... Cô hét lên, bị mọi người phát hiện cô không mặc quần lót, thì phải làm sao?
Mọi người liệu có thấy cô trời sinh dâm đãng không?
Đang lúc cô điên cuồng giãy giụa, bỗng dưng cảm giác được người kia càng thêm khốn nạn vuốt ve đùi cô.
Không được, không thể để hắn tiếp tục chiếm tiện nghi