Chương 13
"À." Quý Đình Đình lên tiếng, khó trách hôm nay anh lại tới bệnh viện. Ngoại trừ nói vậy, cô thật sự không biết đáp lại thế nào.
Vừa mới gặp một màn như vậy ở trên tàu điện ngầm, cho tới bây giờ trong lòng cô vẫn còn sợ hãi.
Nhưng khi ở cùng Lương Diễn Chiếu, cô lại không biết nên nói ra thế nào, dù sao đây cũng là chuyện rất xấu hổ để mở miệng.
Lương Diễn Chiếu khử trùng xong, đi đến trước giường nhìn cô, ánh mắt dịu dàng dưới gọng kính vàng.
"Anh kiểm tra một chút."
Quý Đình Đình vừa định hỏi anh muốn kiểm tra cái gì, Lương Diễn Chiếu đã cho tay vào trong váy cô.
Váy bao lấy mông, anh đưa tay vào giữa hai chân, ngón tay Lương Diễn Chiếu dễ dàng sờ lên lỗ nhỏ của cô.
A ngón tay anh đang chạm vào thịt mềm non mịn của cô.
"Khá tốt, em đã tuân theo lời dặn của bác sĩ." Lương Diễn Chiếu khen ngợi cô.
Quý Đình Đình lúc này mới hiểu anh đang kiểm tra xem cô có mặc quần lót hay không.
Lương Diễn Chiếu vừa nói, ngón tay tiếp tục tinh tế vuốt huyệt nhỏ, sạch sẽ, không có một vệt nước nào.
Rất bất bình thường ...
Theo lý thuyết từ nhà cô đến bệnh viện, dù gió thổi vào, hay khi đi đường cố tình kẹp chặt chân ma sát, hay ánh mắt người đi đường đều sẽ kích thích làm cô chảy ra mật dịch.
Nhưng mà, cô lại ngay chẳng hề chảy chút nước nào. Cô không phải trời sinh lãnh đạm, rõ ràng tối hôm qua còn tự an ủi đạt đến cao trào.
Lương Diễn Chiếu vừa nghĩ, vừa rút ngón tay ra, chuyển đến trước ngực cô, cởi từng cúc áo sơ mi.
Cởi áo ra, anh đẩy cao thắt lưng và áo ngực của cô lên.
Lập tức, hai vú đầy đặn lộ ra ngoài.
Đầu vú, cũng không cứng.
Nhưng mà, từ từ Đây là cái gì?
Lương Diễn Chiếu đang muốn buông áo của Quý Đình Đình ra, sắc mặt đột nhiên phát lạnh.
Anh nhìn chằm chằm Quý Đình Đình, trên ngực trắng nõn có mấy dấu tay màu tím, giọng nói anh lạnh lùng, hỏi cô "Đã xảy ra chuyện gì?"
Dấu tay này, rõ ràng chính là tay đàn ông lưu lại.
Mà theo anh biết, tối hôm qua Quý Đình Đình ở nhà một mình
Quý Đình Đình mới đầu còn không biết Lương Diễn Chiếu hỏi cái gì, theo tầm mắt anh nhìn xuống, lúc này mới phát hiện dấu tay trên vú mình.
Ngay lập tức cô lại nhớ đến chuyện đáng sợ trên tàu điện ngầm buổi sáng, vừa sợ hãi vừa cảm thấy xấu hổ.
Môi Quý Đình Đình run rẩy, trả lời Lương Diễn Chiếu "Bác sĩ Lương, em ở trên tàu điện ngầm... gặp phải biến thái."
Nói rồi, cô không nhịn được bật khóc.
Nghe cô nói xong, ý lạnh trên mặt Lương Diễn Chiếu càng tăng thêm, sắc mặt anh xanh mét, hỏi "Hắn làm gì em?"
"Hắn bóp ngực em, còn có..." Quý Đình Đình nói không được.
"Còn cái gì?"
"Còn dùng cái kia của hắn chọc em." Quý Đình Đình khóc nói.
Băng sơn mỹ nhân khóc cũng rất đẹp, nhưng Lương Diễn Chiếu nhìn thấy cô như vậy, vừa giận vừa thương xót, vừa phiền lòng.
Cánh tay anh vươn ra, ôm Quý Đình Đình vào trong lòng ngực, dịu dàng nói "Ngoan, không sao, đừng sợ."
"Bác sĩ Lương, em cảm thấy em rất bẩn..." Quý Đình Đình khóc thút thít trong ngực anh.
"Không có, em không bẩn." Giọng nói của Lương Diễn Chiếu đã không còn lạnh nhạt như ngày thường nữa mà thay vào đó là đau lòng.
Chẳng qua lúc này hai người vẫn chưa hề phát hiện ra.
Quý Đình Đình vẫn còn đang khóc, run rẩy trong ngực Lương Diễn Chiếu "Nhưng mà, hắn chạm vào em, tuy cách quần áo, nhưng vẫn rất ghê tởm..."
Hừm...
Lương Diễn Chiếu ở trong lòng thở ra một hơi rất dài.
Anh ôm Quý Đình Đình dịch lên trên, để nửa người cô toàn bộ đều ở trên đùi anh.