Chương 6
"Bên ngoài môi âm hộ và âm đế xem ra đều bình thường." Lương Diễn Chiếu lạnh nhạt chỉ đạo.
"Bây giờ, anh sẽ kiểm tra độ nhạy cảm của nó.”
Dứt lời, ngón trỏ của anh trượt lên, nhẹ nhàng ấn chỗ nhô ra kia, chậm rãi xoa nắn.
"Bây giờ, em có cảm giác gì?”
Quý Đình Đình cau mày, hai tay nắm chặt ga trải giường dưới người, thành thật trả lời " Không thoải mái lắm. "
Lương Diễn Chiếu nghe xong, lực đạo trên tay vốn nhẹ nhành đột nhiên đổi sang hơi mạnh bạo.
Anh nhanh chóng kích thích âm đế hồng hào của cô, hỏi tiếp " Bây giờ thì sao? "
"Ư " Mặt Quý Đình Đình càng lúc càng hồng, ngón tay nắm ga trải giường, liên tục siết chặt.
"Trả lời anh "Lương Diễn Chiếu đưa hai ngón tay ra, đột nhiên dùng sức kéo thật mạnh.
"A " Cả người Quý Đình Đình cứng đờ, lộ ra vẻ đau đớn.
Động tác trên tay Lương Diễn Chiếu dừng lại, anh nhanh chóng đi đến trước mắt cô, nhẹ nhàng ấn bả vai trần của cô, hỏi " Thế nào rồi?”
"Khó chịụ.. " Cô cau mày chặt hơn, trên trán chảy ra một lớp mồ hôi mỏng.
Lương Diễn Chiếu cầm lấy khăn giấy bên cạnh, cẩn thận lau giúp cô, rồi đến ghế nằm giúp cô mặc quần lót, dịu dàng nói " Hôm nay đến đây thôi, em nằm đây nghỉ ngơi một lúc đi. "
"Vâng. "Quý Đình Đình không nói chuyện nữa, lẳng lặng nằm một lúc, mãi cho đến khi cảm giác khó chịu thoáng giảm bớt, cô mới nghiêng người đưa lưng về phía Lương Diễn Chiếu, nhanh chóng mặc bộ đồ y tá vào.
Sau đó, cô đứng trước mặt Lương Diễn Chiếu, hai tay vô thức xoa vào nhau, cắn môi " Bác sĩ Lương...”
"Hửm?”
Lương Diễn Chiếu đã đi vào phòng tắm rửa tay rồi, trên người có mùi hương nước sát trùng.
"Xin lỗi, em không có phối hợp tốt với anh. "Quý Đình Đình cúi đầu, nhỏ giọng xin lỗi.
Cô dù sao cũng là y tá thực tập, biết đã là bác sĩ ghét nhất bệnh nhân không chịu phối hợp, bởi vì sẽ làm chậm trễ tiến độ trị liệụ
"Không sao." Lương Diễn Chiếu dịu dàng cười, anh đã cởi áo blouse trắng ra, thay áo sơ mi trắng và quần tây màu đen, cả người nhìn qua rất dịu dàng, lịch sự "Công việc của bác sĩ tâm lý chính là như vậy."
Anh chỉ sô pha trước mặt, ý bảo Quý Đình Đình ngồi xuống nói chuyện.
Đưa một tách trà ngon cho cô, Lương Diễn Chiếu nói " Bước đầu kiểm tra, bệnh của em đúng là do ý tố tâm lý tạo thành. Mặc dù em không trải qua những việc không tốt, nhưng qua lần kiểm tra vừa rồi, anh phát hiện em cực kì ghét người khác đụng chạm cơ thể. Người khác đã bao gồm cả bạn trai em, cũng bao gồm bác sĩ tâm lý của em, thậm chí, ngay cả cuộc sống sinh hoạt hàng ngày của em cũng như thế. Anh nói có đúng không?”
"Bác sĩ Lương, anh thật lợi hại Em bình thường đúng thật là có vấn đề phương diện này.”
Quý Đình Đình cầm tách trà nóng, đã không còn lo lắng như trước nữa. Cô sùng bái nhìn Lương Diễn Chiếụ
Ánh mắt cô làm Lương Diễn Chiếu lập tức nghĩ đến cơ thể trắng nõn của cô vừa nãy.
Ánh mắt anh hơi nheo lại, cười cười “Chuyên môn nghề nghiệp thôi mà.”
Dứt lời, Lương Diễn Chiếu giơ tay nhìn đồng hồ, hỏi cô “Hàng ngày em đi làm vào lúc nào? Có thời gian rảnh không?”
"Em tháng này đều làm ca ngày, từ 9 giờ sáng đến 6 giờ tối, thường sau 4h chiều sẽ có chút thời gian trống.”
"Hôm nay là thứ hai, ngày mai anh được nghỉ. Như vậy đi, 4h30 chiều mai em đến đây, chúng ta tiếp tục trị liệụ”
"Được, bác sĩ Lương. "