⬅ Trước Tiếp ➡
Cô say khướt về đến nhà vào lúc tờ mờ là chuyện thường ngày, vì vấn đề an toàn nên cô chỉ gọi một tài xế nữ cố định.
Hai chiếc xe mà Chu Gia Minh gọi đang đậu ở bên đường. Dư Ngải hoàn toàn choáng váng vì rượu, đầu cô ta dựa vào vai Tô Tử Hàm, Tô Tử Hàm và cô gái kia giúp cô ta lên xe. Dư Ngải và cô gái kia ngồi chung một xe, hai cô gái khác cũng có vẻ mệt mỏi, sau khi chào một tiếng thì cũng lên một chiếc xe khác.
Người tài xế lái hộ cũng trả lời tin nhắn cô rất nhanh, nói rằng đang ở gần đây và sẽ đến sau ba phút.
Nghê Túy khóa màn hình điện thoại cất vào trong túi áo khoác, ngẩng đầu nhìn Cố Nhất: "Cậu sắp xếp thế nào?"
Cố Nhất kéo cánh tay của Từ Dương cười cười: "Muốn tớ ngủ cùng cậu à bảo bối?"
Nghê Túy nhếch nhếch mép: "Chú ý an toàn nhé bảo bối."
Cố Nhất cười cười, dùng túi xách đánh vào vai cô cái bộp.
Từ Dương hắng hắng giọng.
Chu Gia Minh và Tô Tử Hàm cười khúc khích khi nghe được những lời này.
Kỳ Ngôn mặc một chiếc áo khoác ngắn màu đen, mở khóa kéo, đứng ở một bên. Tay anh đút trong túi, mặt không biểu cảm, người cao chân dài, trông cực kì hút mắt. Các cô gái Úc đi qua anh đều phải ngoái lại nhìn.
Tài xế lái hộ đến, cô ấy lấy chìa khóa xe từ Nghê Túy, đi bộ đến bãi đậu xe, lái xe ra ngoài rồi dừng trước mặt cô.
Nghê Túy mở cửa sau, đưa tay ra định đóng rồi lại buông ra, nói với mọi người một câu: "Bye bye."
Hai mươi phút sau, đến bãi đậu xe dưới tầng hầm của chung cư.
Nghê Túy nhắm mắt dựa lưng vào ghế, rượu whisky nồng nặc khiến cả người cô lâng lâng, cổ họng khô khóc khó chịu, dạ dày cũng hơi đau.
Người tài xế đi vòng qua xe, mở cửa sau khẽ gọi cô.
Nghê Túy tỉnh lại, lấy chìa khóa xe rồi lịch sự cảm ơn. Cô ấn chìa khóa xe, tiếng xe khóa vang lên.
Cô đi về phía cửa an toàn tòa B1, bước chân có hơi loạng choạng, bước ba bước lại lùi lại một bước. Tài xế bước tới đỡ cô, dìu cô lên bậc thang, cô khẽ lắc đầu nói cảm ơn, không cần bận tâm bằng tiếng Anh.
Người lái xe hộ thở dài, nói với cô hãy cẩn thận xong thì không quản cô nữa.
Trong bãi đậu xe im ắng nhất thời chỉ còn lại tiếng giày cao gót lộp cộp. Cô bước từng bước lên bậc thềm, tựa cái đầu đang mơ màng vào cửa an ninh, giơ tay chậm rãi bấm mật khẩu, bên cạnh có một tiếng động vang lên, là tiếng mở khóa. Cô mở cửa thang máy bước vào, từ thang máy lên đến tầng 32, mỗi một thang là một hộ gia đình, cửa căn hộ được mở bằng dấu vân tay. Đèn cảm biến trong phòng khách lớn sáng lên, ánh sáng chói lóa khiến cô bị lóa mắt.
Nhà của một mình cô thật sự rất lớn.
Nghê Túy đá đôi giày cao gót ở cửa ra vào, vừa đi chân trần vừa cởi áo khoác, dùng hết sức đi vào phòng tắm, tẩy trang và tắm xong cô mới đi ngủ, cô cảm thấy mình khá lợi hại trong chuyện này.
Năm giờ sáng mới dọn dẹp sạch sẽ, cô vừa chạm giường đã ngủ thiếp đi.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở

⬅ Trước Tiếp ➡