⬅ Trước Tiếp ➡
Hai mắt Hà Nhiên long lanh hơi nước, cô sợ hãi gật gật đầu rồi lại lắc lắc đầu. Cô nghĩ mà thấy bản thân quá ngu ngốc, vừa rồi lẽ ra nên gọi cảnh sát mới đúng, ngộ nhỡ Lăng Bách làm gì cô thì sao?
Gã hàng xóm thấy chuyện trở nên rắc rối thì không xen vào nữa, lén lút quay về phòng mình và đóng cửa lại.
Người đàn ông dưới sàn nhà hai mắt nhắm chặt, làn da ửng đỏ, miệng chảy nước miếng đầy ghê tởm. Hắn uống say đến nỗi không còn ý thức nữa, vừa rồi ở bên ngoài trụ được lâu như thế xem như đã rất giỏi.
Nam Cung Lân bước nhanh qua người của hắn, đi về phía Hà Nhiên đồng thời nhíu mày hỏi:
“Sao vừa rồi lại mở cửa cho họ? Cô ở một mình phải biết cẩn thận chứ?”
“T-Tôi sợ làm phiền hàng xóm…” Hà Nhiên lắp bắp, đây là lần đầu tiên cô bị người khác đập cửa ầm ầm như thế, trong lúc bối rối không biết phải làm sao nên đã mở cửa ra, định dùng dao đuổi họ nữa chứ!
Tay đang cầm con dao hơi run lên, lòng bàn chân cô cũng lạnh ngắt.
Nam Cung Lân lại nhẹ giọng hỏi cô:
“Cô đã gọi bảo vệ chưa?”
Lúc này, Hà Nhiên có chút ngượng ngùng vì mình quá ngốc:
“Chung cư này có một chú bảo vệ, nhưng tôi không có số của chú ấy…”
Bình thường tính cảnh giác của cơ hơi thấp, luôn nghĩ thế giới quanh mình sẽ không xuất hiện người xấu. Khi xem báo thấy có người vì không cẩn thận mà để trộm vào nhà, cô cũng sợ hãi đề phòng và khóa cửa hai lớp, nhưng qua được vài hôm lại bận rộn với cuộc sống mà quên mất chuyện đó.
Cô hỏi Nam Cung Lân:
“Bây giờ phải làm sao đây?”
Nam Cung Lân ngồi xuống bên cạnh Lăng Bách, sau khi quan sát thấy hắn không sao mà chỉ đang say thì đứng lên, nói:
“Tôi sẽ đi gọi bảo vệ để xử lý.”
Dứt lời, anh dùng sức kéo Lăng Bách ra ngoài, trước khi khép cửa nhà Hà Nhiên lại còn an ủi cô:
“Không sao đâu. Cô khóa cửa cẩn thận vào.”
“A? Được rồi.”
Hà Nhiên gật đầu làm theo, trong lòng thấp thỏm lo lắng cho Nam Cung Lân, hy vọng anh không gặp rắc rối. Vừa rồi lúc chạy đến đây anh có vẻ gấp gáp, nhìn bộ dạng chật vật cùng quần áo xộc xệch và hơi thở rối loạn của anh là biết ngay. Mặc dù anh không nói gì nhiều nhưng cô thấy tim mình đập hơi nhanh, là cảm động, rung động, còn có chút say mê…
Khi cánh cửa khép lại, cô giật mình đưa tay lên.
Bộp.
Hà Nhiên tự vỗ vào mặt mình một cái, nói:
“Mày đang nghĩ gì thế hả? Không được nghĩ bậy!”
Cô tự trấn an bản thân, sau khi bình tĩnh lại thì quay vào trong uống miếng nước. Không lâu lắm, tiếng chuông cửa lại vang lên. Lần này người ấn chuông là Nam Cung Lân.
Hà Nhiên hồi hộp đón anh vào nhà, chỉ nơi để giày cho anh.
Đọc truyện ngôn tình tổng tài giúp bạn hiểu thêm về tính cách của những anh chàng có tài. Họ thường thông minh, quyết đoán và đầy trách nhiệm, mang lại cái nhìn sâu sắc về mẫu người lãnh đạo lý tưởng. đọc truyện Full cùng ha ha truyện

⬅ Trước Tiếp ➡