Tô Hằng ngừng một chút mới nói: "Tám năm."
"A....." Thẩm Phồn Tinh cười.
Tám năm rồi sao!
Khoảng thời gian tám năm, cô chưa từng nghĩ tới.
Sự tin tưởng của Tô Hằng với cô thì ra lại yếu ớt đến thế. Còn không chịu nổi một kích.
Loại đàn ông như vậy, Thẩm Phồn Tinh cô, không cần!
Cô đứng lên, lạnh lùng nhìn anh ta.
"Tô Hằng, chúng ta giải trừ hôn ước đi."
Thanh âm trong trẻo, lạnh lùng đầy dứt khoát, âm điệu mạnh mẽ không có chút nhường bước nào.
Đáy mắt Tô Hằng ánh lên vẻ khiếp sợ.
"Tại sao lại là vẻ mặt này? Từ khoảnh khắc anh cứu Thẩm Thiên Nhu, thậm chí sớm hơn nữa, chẳng phải đã sớm đưa ra quyết định rõ ràng rồi sao?"
Tô Hằng sửng sốt hồi lâu. Anh ta nhìn Thẩm Phồn Tinh bằng ánh mắt phức tạp. Nhưng trong chốc lát, chỉ còn lại giải thoát."
"Phồn Tinh, có lẽ tách nhau ra là sự lựa chọn đúng đắn. Nếu cứ tiếp tục như vậy, anh sợ sẽ vì bảo vệ Thiên Nhu mà tổn thương em càng nhiều."
Thẩm Phồn Tinh nắm tay, ngẩng đầu, lạnh lẽo nhìn anh ta.
"Vì bảo vệ Thẩm Thiên Nhu? Vậy hóa ra, mọi chuyện từ trước tới nay, anh chưa từng tin tưởng tôi?!"
Ánh mắt Tô Hằng giãy giụa: "Thiên Nhu quá đơn thuần yếu đuối. Còn em....lại...quá lạnh lùng mạnh mẽ."
Thẩm Phồn Tinh nhìn Tô Hằng lúc lâu, bỗng thấp giọng bật cười.
Tiếng cười lạnh lùng đầy châm chọc. Trên mặt không chút cảm xúc, bạc tình không chê vào đâu được.
Nhưng nội tâm cô lúc này, lại vô cùng đau đớn. Trái tim như bị dao cắt.
Lời nói này cũng thật hàm súc, cô mạnh mẽ cũng là sai rồi? Mạnh mẽ nhất định là độc ác, bắt nạt kẻ yếu?
Câu nói ngắn gọn mà vô tình như con dao găm sắc bén hung hăng đâm vào lòng cô.
"Phồn Tinh..."
Tô Hằng vươn tay định bắt lấy cô, như thế nào cũng muốn an ủi cô một chút. Thế nhưng, Thẩm Phồn Tinh lại lùi hai, ba bước lớn.