Chương 13
"Tôi thấy....có lẽ là anh để bà đợi lâu quá, bây giờ bà muốn nhất chính là một chắt trai hoạt bát đáng yêu."
"Em rất thông minh."
Bạc Cảnh Xuyên cười nói, lại để cho cô thở dài một hơi.
"Nhưng, theo đuổi em là sự lựa chọn của cá nhân tôi. Không phải tùy tiện một người phụ nữ nào cũng có thể có được con của tôi."
Hắn lại mở miệng, ngữ điệu ôn hòa mà cường thế lãnh ngạo, khiến cô không thể tiếp tục giữ bình tĩnh.
Cô chưa từng nghĩ tới, người đàn ông quân tử khiêm nhường này lại có thể nói ra loại lời nói liều lĩnh bừa bãi như vậy.
"Bạc tiên sinh theo đuổi con gái từ trước đến nay đều trực tiếp như vậy ư? "
"Tôi chỉ đuổi qua một mình em."
Thẩm Phồn Tinh có chút đau đầu. Lần đầu tiên cô cảm thấy đối phó một người khó khăn đến thế.
"Chúng ta gặp nhau chưa tới một ngày. Trong vòng một giờ, mới chỉ gặp mặt được hai lần mà thôi. Bạc tiên sinh không cảm thấy quá qua loa?"
"Tôi tin tưởng ánh mắt của mình."
Gương mặt lạnh nhạt của Thẩm Phồn Tinh cuối cùng cũng nứt ra một vết rách.
Thật lâu sau, cô cười khổ.
"Vừa rồi, chắc anh cũng đã thấy được tôi cùng người đàn ông kia nói chuyện? Chúng tôi quen biết tám năm, cuối cùng, tín nhiệm có được còn chẳng bằng tờ giấy. Tôi và anh cũng chỉ là bèo nước gặp nhau, anh dựa vào đâu mà tin tưởng rằng tôi là một lựa chọn đúng?"
Bạc Cảnh Xuyên chau mày: "Em mang tôi đi so sánh với cặn bã?"
Thẩm Phồn Tinh lại là một hồi kinh ngạc, nhẹ nhàng mở trừng hai mắt, cuối cùng nghẹn ngào bật cười.
"Xin lỗi, đây đúng là tôi sai."
Bạc Cảnh Xuyên nhìn dáng vẻ tươi cười xinh đẹp của cô, đáy mắt lấp lánh.
"Em cười cái gì?"
"Xem ra là tôi thật sự không quá hiểu rõ anh. Thật sự không nghĩ tới anh là người ôn nhã khí chất bất phàm lại cũng có thể nói ra lời như vậy. Với bề ngoài của anh, thật không giống."
"Đúng vậy, em nghe hiểu được, những lời này nói không có gì sai."
"Nhưng mà, Thẩm tiểu thư, mọi sự vật đều có mặt trong và mặt ngoài. Bình thường thì mặt trong sẽ duy trì không thay đổi, mà mặt ngoài sẽ theo điều kiện biến hóa mà biến hóa. Cho nên, nếu như xem sự vật chỉ nhìn chằm chằm mặt ngoài thì sẽ không thể nhìn tới diện mạo chân chính của sự vật."
"Nói về con người, có một câu là tri nhân tri diện bất tri tâm! Em xác định nhìn người chỉ nhìn bề ngoài?"