Tô Hằng nghe vậy, đứng lên, vì những lời Thẩm Thiên Nhu nói mà đau lòng.
"Nhịn một chút, anh dẫn em đi tìm bác sĩ."
Nói xong liền ôm ngang Thẩm Thiên Nhu lên, lại quay đầu nhìn Thẩm Phồn Tinh đang thờ ơ đứng một bên, trầm giọng: "Cô về phòng bệnh trước, tôi tới gặp cô sau."
Thẩm Phồn tinh cười lạnh, ánh mắt châm chọc.
Tới khi Tô Hằng ôm Thẩm Thiên Nhu rời đi, cô mới lành lạnh cười một chút.
Cách đó không xa, dưới gốc hoa nhài tây, có một bà cụ ngồi trên xe lăn, yên lặng nhìn một màn này.
"Lai Dung, vừa rồi cô nhìn rõ không?" Bà cụ mở miệng, xa xa nhìn về phía Thẩm Phồn Tinh.
Người phụ nữ tầm 50 tuổi cung kính trả lời: "Thấy rõ, thưa lão phu nhân."
"Hừ, đồ lẳng lơ, ngu xuẩn, thấp kém, tâm cơ thủ đoạn!" Bà cụ cười lạnh, giận giữ nói.
"Như vậy, không phải cô gái kia càng thêm ngu ngốc sao? Thủ đoạn thấp kém ti tiện như vậy cũng không đối phó được?"
Bà cụ lắc đầu, trong mắt là một mảnh cơ trí. "Lai Dung, cô sai rồi."
"Xin lão phu nhân chỉ bảo."
"Là cô bé kia quá chính trực, bởi vì nó khinh thường, chán ghét làm những điều vượt qua điểm mấu chốt, trái với đạo đức. Cho nên không nghĩ tới, thế giới này lại có người làm ra những hành động hèn hạ, không biết xấu hổ như thế."
Lai Dung gật đầu: "Đã hiểu, lão phu nhân."
Bà cụ nhìn chằm chằm Thẩm Phồn Tinh lúc lâu, nói: "Có điều, cũng không hoàn toàn giống như lời nói....."
Lại trầm ngâm chốc lát mới nói: "Khí chất cùng bản tính cũng không tệ, cô đi gọi cô bé ấy tới chỗ ta, để ta nhìn kỹ một chút."
Lai Dung thân là người giúp việc nên có chút khó xử: "Thế nhưng lão phu nhân, thiếu gia sắp đến rồi, nếu để cậu ấy nhìn thấy người ngoài tiến vào khu vườn này......"
"Như thế nào? Nó sẽ mang ta ra ăn thịt sao?" Bà cụ bĩu môi, trong giọng nói cũng không hề che giấu sự yêu thích đối với cháu trai.
Lai Dung cười khẽ: "Được, được, được! Tôi lập tức sẽ gọi người đến cho ngài!"
Đang nói thì cổng hàng rào giữa hai cây hải đồng phát ra tiếng động.
Hai người quay đầu nhìn qua, chỉ thấy người đàn ông một thân tây trang đắt giá, dáng người thon dài, vững vàng nện từng bước.
Lông mày rậm, mũi cao thẳng, môi mỏng lộ ra vài phần sắc bén, mắt đen như mực chứa đựng tia cười nhàn nhạt ấm áp. Giọng nói chậm rãi vang lên, trầm thấp mà quạnh quẽ: "Bà nội, bà tức giận với ai vậy?"
Ánh mặt trời ban trưa chiếu xuống người hắn tạo thành cái bóng to lớn, cao ngạo. Mỗi cái giơ tay nhấc chân đều cao quý ưu nhã.