"Anh ta.....vừa mới từ phòng bệnh của chị đi ra ngoài? Hằng ca ca, anh ta là ai?"
Con ngươi thâm thúy của Tô Hằng hơi tối lại, trong mắt hiện lên một vòng cảm xúc phức tạp, lúc sau lạnh nhạt mở miệng: "Hẳn là lúc trước cùng công ty có hợp tác qua, không có gì ấn tượng."
"À"
Thẩm Thiên Nhu nhìn chằm chằm bóng dáng kia, nghe Tô Hằng nói xong, trong đôi mắt đẹp đẽ mới nổi lên ý cười.
"Chúng ta nhanh vào đi."
"Ừ."
Tô Hằng đáp lời, đưa tay đẩy cửa phòng bệnh của Thẩm Phồn Tinh.
Thẩm Phồn Tinh đang bất đắc dĩ mà ăn đồ Du Tùng mang tới lại nghe được tiếng động, cô ngẩng đầu.
Trong nháy mắt, sắc mặt cô cứng đờ. Trong một khoảnh khắc, hô hấp của cô bỗng dừng lại.
Thẩm Thiên Nhu trên người mặc chiếc áo gió màu gạo, lọn tóc màu trà sữa rối tung trên vai, làm nổi bật gương mặt cỡ bàn tay với ngũ quan tinh xảo, đôi mắt luôn luôn ngập nước, làn da trắng trẻo mịn màng, thân hình mảnh mai ưu nhã. Mỗi một cái nhăn mày, mỗi một nụ cười đều mang hương vị khác.
Cô ta trời sinh là diễn tinh đầu thai, hơn nữa, chỉ bằng cái dung mạo này, làm minh tinh nổi nhất cả nước cũng không có gì đáng ngạc nhiên.
Giờ phút này cô ta thân mật mà kéo tay Tô Hằng, trai tài gái sắc, đứng chung một chỗ cũng coi như là đẹp mắt một đôi.
Thẩm Phồn Tinh biểu tình có chút hoảng hốt.
Quay đầu nhớ lại chính mình, cả ngày đều là một bộ trang phục công sở cứng nhắc, một đầu tóc dài chưa từng xử lý qua, trước sau đều là một kiểu, bình thường lúc làm việc luôn búi lại đơn giản hoặc buộc đuôi ngựa.
Cũng đúng vậy, cô cùng Thẩm Thiên Nhu đứng chung một chỗ, cá nhân chắc hẳn là đều chọn Thẩm Thiên Nhu đi.
Không được, cô ta phải cẩn thận nghĩ lại, làm sao có thể đem mặt trái tin tức áp đến mức thấp nhất.
"Phồn Tinh, sao em phải hung dữ như vậy?"
Tô Hằng mặt đầy bất đắc dĩ lại bi ai, tựa hồ cô biến thành như vậy là vô cùng khó chịu.
Thẩm Phồn Tinh hơi cúi đầu, đưa tay vuốt tóc. Cái trán trơn bóng lộ ra, trắng sáng, đầy đặn mà xinh đẹp.
"Tới đây chỉ muốn chào em, bây giờ chào xong rồi, bọn anh không quấy rầy nữa."
Đối mặt với Thẩm Phồn Tinh, Tô Hằng có chút nói không nên lời. Nhiều thứ quanh quẩn trong lòng, không quá muốn cùng cô tiếp tục giằng co.
Anh ta nói rồi, kéo Thẩm Thiên Nhu vẫn chìm trong suy tư xoay người rời đi, thanh âm mát lạnh của Thẩm Phồn Tinh lại ngay vào giờ phút này vang lên.
"Chờ một chút."