Chương 34
Trong mắt Tô Hằng lập tức nhiễm vẻ đau lòng, anh ta đem phần tóc ướt nhẹ nhàng đặt lên vai Thẩm Thiên Nhu, ngữ khí ôn nhu nói: "Sẽ không hủy dung, em vẫn có thể tiếp tục diễn kịch, nhất định sẽ thực hiện được ước mơ làm ảnh hậu."
A.......
Thẩm Phồn Tinh cười lạnh một tiếng, xoay người đi đến bên giường bệnh, ngồi xuống.
"Chuyện nói xong rồi. Khoe ân ái thì lăn đến nơi khác đi."
Tô Hằng ngẩng đầu, nhìn Thẩm Phồn Tinh bằng ánh mắt xa lạ.
Cuối cùng khom lưng một tay đem Thẩm Thiên Nhu khóc nhũn cả người ôm ở trong lòng ngực, bước nhanh ra khỏi phòng bệnh.
Thẩm Phồn Tinh đứng dậy, đem cửa phòng chưa đóng, đóng lại.
Hoàn toàn cùng bên ngoài ngăn cách, chỉ còn lại có một mình trong phòng, cô dựa vào cửa phòng, nhắm chặt đôi mắt thanh lãnh quật cường.
Tất cả chỉ còn lại mệt mỏi vô lực.
Cô trước nay đều không rõ, vì cái gì có người, có thể mang theo nhiều mục đích như vậy mà sống!
Đồ ăn trên tủ cũng không muốn ăn nữa. Cô dựa ngồi vào đầu giường, thần sắc đạm mạc mà nhìn sắc trời tươi đẹp ngoài cửa sổ.
Ngày trước cũng không phát hiện, hiện tại đột nhiên nhận ra, tư vị cô đơn khiến toàn thân lạnh buốt.
Tô Hằng....
Sao anh có thể nhẫn tâm, ném tôi lại một mình?
Sau khi tất cả mọi người rời đi, người cuối cùng là anh, cũng bỏ đi nốt.
Anh thật tàn nhẫn. Khi tôi cho rằng tôi còn có anh, chỉ có anh, anh lại vẫn ném tôi đi.
Trong lòng Thẩm Phồn Tinh không ngăn được bi thương.
Cô cũng là người, một phàm nhân, tim cũng là thịt lớn lên.
Có không muốn, có không đành lòng, có thất tình lục dục, cũng sẽ buồn vui ưu tư, cô tuy kiên cường, nhưng có thể kiên cường đến đâu?
Một trận gió lạnh từ cửa sổ quét vào, lạnh lẽo làm cô bỗng nhiên hoàn hồn, thân mình hơi hơi run rẩy, cùng lúc đó, di động vẫn luôn đặt ở đầu giường vang lên.
Chiếc áo khác cô mặc đi tàu ngày hôm đó, bao tay còn có di động đều ở phòng bệnh.
Muốn hỏi ai cẩn thận như vậy, không cần suy nghĩ nhiều Thẩm Phồn Tinh cũng biết, là bạn tốt nhất cuộc đời này của cô, Hứa Thanh Tri.