⬅ Trước Tiếp ➡
 
"Đây là lối tắt. Lão phu nhân ngại cô đơn nên cho người làm một cánh cửa ở chỗ này, thỉnh thoảng sẽ vào công viên trong bệnh viện cùng mọi người nói chuyện."
 
Đi theo lối mòn giữa rừng, Du Tùng vừa giải thích vừa dẫn người về biệt thự.
 
"Lão phu nhân, Thẩm tiểu thư tới rồi."
 
"Nhanh vào đây."
 
Trong phòng truyền đến thanh âm hòa ái mà háo hức của lão phu nhân. Thẩm Phồn Tinh vội vàng đi vào.
 
Lão phu nhân vừa thấy Thẩm Phồn Tinh đến liền kéo tay cô.
 
Tay người già đã trở nên thô ráp nhưng cái độ ấm kia lại khiến tâm trí cô có chút lay động.
 
Đi vào phòng khách.
 
Nhìn đến biệt thự to như vậy nhưng lại chỉ có mấy người hầu im lặng làm việc, Thẩm Phồn Tinh trong lòng áy náy càng sâu.
 
"Xin lỗi lão phu nhân, để chậm trễ nhiều ngày như vậy..."
 
"Không sao, sớm đã thành thói quen. Cháu có thể nghĩ tới bồi ta đã có thể khiến ta vui vẻ vài ngày."
 
Nhìn gương mặt thanh lệ của Thẩm Phồn Tinh nhiễm vài phần áy náy, Bạc lão phu nhân càng thêm thương tiếc đứa trẻ thiện lương này.
 
Thẩm Phồn Tinh bị kéo đến ngồi xuống ghế sofa, lão phu nhân ngồi đối diện vẫn lôi kéo tay cô không chịu buông.
 
Vẻ mặt vừa đau lòng vừa yêu thương khiến Thẩm Phồn Tinh thụ sủng nhược kinh.
 
Nhiều năm như vậy, chưa có ai đối xử thân thiện như thế với cô.
 
Ngược lại, điều cô phải đối mặt nhiều nhất chính là sự chán ghét, khinh thường của mọi người khi biết cô là đại tiểu thư Thẩm gia.
 
"Nói cho bà nghe, cháu vì cái gì mà nhập viện?"
 
Biểu cảm của Thẩm Phồn Tinh bỗng chốc cứng đờ.
 
"..........Không có gì, không cẩn thận.........."
 
Bạc lão phu nhân nắm chặt tay cô.
 
"Sao không nói thật? Bé con?"
 
Mi dài run rẩy dữ dội, nơi mềm mại nhất trong lòng Thẩm Phồn Tinh bị chạm vào, đau đớn.
 
⬅ Trước Tiếp ➡