Bạc Cảnh Xuyên im lặng lắng nghe, giống như đang suy nghĩ, sau đó gật gật đầu.
"Tôi thấy, những điều này đối với tôi đều không phải vấn đề gì. Cho nên......." Bạc Cảnh Xuyên bỗng nhiên cười nhạt nhìn cô.
"Cho nên?" Thẩm Phồn Tinh cảnh giác.
"Cho nên, em dạy tôi nhiều như vậy, là hy vọng tôi giống như vậy theo đuổi em sao?"
".........."
Thẩm Phồn Tinh bừng tỉnh.
Tại sao cô lại có cảm giác, chính mình vừa bị lừa vào tròng?
Thẩm Phồn Tinh không còn lời nào để nói.
Vì cái gì chỉ chọn một mình cô?
Hắn nói chỉ có cô mới xứng với hắn.
Cô muốn trực tiếp từ chối màn theo đuổi ấy.
Hắn nói, hắn từ chối việc cô từ chối hắn.
Tất cả các quyết định nằm trong tay hắn, còn cô dường như quá bị động.
Ngạo khí trong xương cốt khiến cô theo bản năng chống cự.
Nhưng đối mặt với Bạc Cảnh xuyên, cô luôn có một cảm giác bất lực sâu sắc.
Cô vuốt tóc, hít một hơi thật sâu rồi lại nặng nề thở ra.
"Tại sao thở dài? Chuyện gì làm em phát sầu thế?"
Thẩm Phồn Tinh nhìn hắn.
Hắn cứ như vậy lẳng lặng đứng trước mặt cô, áo sơ mi trắng đắt tiền phản chiếu hình dáng tuấn lãng hoàn mỹ của hắn, trường thân ngọc lập, cao lớn đĩnh bạt.
Cô cảm thấy, hắn ở trước mặt cô, giống như là cố tình thu liễm tư thái.
Bởi vì cặp mày đen như mực kia, là do hoàn cảnh cùng thời gian mài cho sắc bén.
Nếu cô không nhìn lầm, người đàn ông này, từ trong xương cốt đã tỏa ra hơi lạnh.
"Nghĩ cái gì vậy?" Bạc Cảnh Xuyên lại hỏi, không kiêng nể mà nhìn chằm chằm nhất cử nhất động của cô, lạnh lùng ẩn sâu trong đôi mắt.